Chương 13: (Vô Đề)

Trên bàn ăn bày rất nhiều món ăn, bữa trưa này vô cùng phong phú. Trước mặt Lâm Nhiên có một bát canh bổ lớn, mẹ Lâm vừa múc đầy một chén lớn cho cậu vừa thao thao bất tuyệt kể về các thành phần bổ dưỡng trong canh và những lợi ích của chúng đối với cơ thể.

Lấy thìa múc ra một miếng màu vàng nhão dính không rõ là gì, Lâm Nhiên nhíu mày. Mẹ cậu liền nói: "Trứng cá đấy. Hôm qua mẹ vừa mua mấy cái trứng cá lớn ở An Khang Đường, định nấu cho con để bồi bổ cơ thể, hôm nay con về đúng lúc lắm."

"Mẹ đã hỏi qua rồi, trứng cá heo nấu với canh gà, đặc biệt tốt cho dạ dày."

"Mau ăn đi."

Dưới ánh nhìn chăm chú của mẹ Lâm, Lâm Nhiên đành ngoan ngoãn ăn chén canh bổ với nhiều thành phần dưỡng chất kia. Thực ra hương vị cũng không tệ, không đến mức khó ăn.

"Đúng rồi, lát nữa ăn xong, đi với mẹ đến nhà A Lệ nhé."

Lâm Nhiên nhai đồ ăn trong miệng, lúng búng đáp: "Vâng."

A Lệ trong lời của mẹ Lâm chính là dì Lệ, mẹ của Ngụy Kiêu và Ngụy Văn Văn.

"Giai Nghê đang mang thai, gần đây thường xuyên buồn nôn, ăn uống không ngon miệng. A Lệ nhờ mẹ mua giúp hai hộp nhân sâm, lát nữa mang qua cho dì ấy."

"Giai Nghê mang thai ạ?"

Lâm Nhiên đặt thìa xuống, ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác. Cậu không ngờ Ngụy Kiêu lại có con sớm như vậy, chợt cảm thấy khá bất ngờ.

"A Kiêu kết hôn đã được hơn hai tháng rồi, thời gian trôi nhanh thật đấy." Mẹ Lâm cảm thán, ánh mắt dừng trên người Lâm Nhiên, khiến cậu cảm thấy lúng túng.

"Chừng nào thì con cũng định cho mẹ bế cháu đây?"

"Mẹ, không phải mẹ có cháu rồi sao?"

Lâm Nhiên cúi đầu uống chén canh bổ, anh trai Lâm Thao của cậu đã có một đứa con năm tuổi rồi mà.

"Con định khi nào mới đưa một cô gái về ra mắt? Mẹ là người hiện đại, không quan trọng chuyện môn đăng hộ đối, chỉ cần hai đứa hợp nhau, mẹ sẽ hoàn toàn ủng hộ."

Lâm Nhiên vô cùng bất đắc dĩ, chỉ thiếu điều giơ tay đầu hàng: "Mẹ, con mới 24 tuổi mà."

Hiện nay người trẻ thường kết hôn muộn, mẹ Lâm cũng không nhắc đi nhắc lại chuyện này. Nhưng nghĩ lại, bà lại cảm thấy không đúng, vội hỏi: "Anh con học cấp ba đã có bạn gái rồi, sao mẹ chưa từng thấy con đưa bạn gái về nhà?"

Lâm Nhiên cứng họng, ấp úng đáp: "Chẳng lẽ con có bạn gái còn phải khoe khoang khắp nơi sao?"

Cậu hoảng hốt nói, nghẹn đỏ cả mặt.

Mẹ Lâm không để ý đến biểu hiện chột dạ của con trai. Với gương mặt đẹp trai của Lâm Nhiên, bà tin chắc rằng phải có cô gái nào đó thích cậu, chỉ là cậu không nói cho gia đình biết.

Sau khi ăn xong, Lâm Nhiên làm tài xế, chở mẹ Lâm đến nhà dì Lệ.

Từ khi Ngụy Kiêu kết hôn, số lần Lâm Nhiên đến nhà họ Ngụy chỉ đếm trên đầu ngón tay, không phải vì cậu còn để ý chuyện người mình từng yêu thầm đã kết hôn, mà vì cậu cảm thấy không biết phải giao lưu thế nào với Ngụy Kiêu và Giai Nghê vợ anh.

Không chờ Lâm Nhiên chuẩn bị tâm lý, mẹ Lâm đã ấn chuông cửa nhà họ Ngụy. Người mở cửa chính là Ngụy Kiêu, anh nhiệt tình mời Lâm Nhiên và mẹ Lâm vào nhà.

Dì Lệ và Giai Nghê đều đang ở nhà, Ngụy Văn Văn về nhà cuối tuần, vừa khéo cũng có mặt.

Mẹ Lâm cùng dì Lệ và Giai Nghê ngồi nói chuyện với nhau về những sinh hoạt hằng ngày. Giai Nghê tính cách hiền hòa, hỏi gì cũng trả lời.

"Tiểu Nhiên, lâu rồi không gặp. Anh nghe Văn Văn nói gần đây em đã tìm được việc mới, công việc có ổn không?"

Ngụy Kiêu chú ý đến Lâm Nhiên ngồi ở góc, ánh mắt anh nhìn cậu vẫn ôn hòa, như một người anh trai nhìn cậu em mình yêu quý. Lâm Nhiên gãi đầu, cảm thấy hơi xấu hổ. Ngụy Kiêu có sự nghiệp thành công, còn cậu thì chỉ mới tìm được việc: "Công việc rất tốt, đồng nghiệp cũng thân thiện ạ."

Đây đều là sự thật, Lâm Nhiên có sao nói vậy.

"Em làm việc ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!