Lâm Nhiên tỉnh lại từ mộng đẹp, mơ mơ màng màng ngồi dậy, hẵng còn buồn ngủ. Cậu thấy Lý Triết đi qua phòng khách vào phòng bếp, đối phương đã thay đồ ngủ, ăn mặc chỉnh tề, nhất thời Lâm Nhiên cho rằng mình đã ngủ nướng. Tay cậu sờ soạng trên bàn trà, sờ đến điện thoại, cầm lên thì thấy, thời gian là: 6 giờ 40 phút.
6 giờ 40 phút sáng!
"Hôm nay là chủ nhật thì dậy sớm vậy làm gì?"
Lâm Nhiên ngáp liên tục, duỗi mình một cái, lại nằm về sofa, chuẩn bị ngủ tiếp. Vừa mới nhắm mặt lại thì nghe được tiếng nước chảy róc rách, Lý Triết đang bận rộn trong phòng bếp.
Phòng khách cách phòng bếp rất gần, Lâm Nhiên lại ngồi dậy, ngáp một cái thật dài, chăn tuột từ trên người xuống, dồn lại ở bên hông. Lâm Nhiên định rời sofa mới nhận ra có gì đó không ổn, cậu duỗi tay đấm vai đấm lưng, cơ bắp tê rần.
Sofa mềm quá, nằm ngủ không thoải mái.
"Lý Triết, anh là chủ nhà, tôi là khách, lần tới đổi lại anh ngủ phòng khách, cho tôi ngủ trên giường đi."
Lâm Nhiên đứng lên, kéo lại cái quần không vừa người. Đêm qua cậu mặc quần của Lý Triết, còn quần của mình thì phơi ở ban công, bởi máy giặt nhà Lý Triết không có chức năng sấy khô.
Tiếng nước trong phòng bếp vẫn vang lên không ngừng, giọng Lý Trết truyền ra: "Đừng nói nhảm nữa, dậy đi, lát nữa tôi phải ra ngoài."
"Đồ cuồng công việc." Lâm Nhiên nhỏ giọng than vãn.
Có vẻ Lý Triết dự định đi lái xe đón khách, thứ bảy không làm, hôm nay chủ nhật mới sáng sớm đã dậy chuẩn bị.
Lâm Nhiên đi chân trần ra ban công, duỗi người, đón nắng sớm mùa đông, ánh nắng bao trùm toàn thân đem lại cảm giác thoải mái. Cậu lấy áo khoác và quần đã trên giá phơi xuống, quần áo phơi bên cả ngoài đêm, giờ đã hoàn toàn khô ráo.
Ôm quần áo rời khỏi ban công, Lâm Nhiên dừng lại ở phòng khách một chút. Cậu vốn nghĩ thay luôn trong phòng khách cũng được, Lý Triết vẫn đang ở trong bếp, nhưng theo thói quen, cậu quyết định đi vào phòng thay đồ.
Vào phòng Lý Triết, đóng cửa lại, Lâm Nhiên cởi bỏ chiếc quần vừa dài vừa rộng trên người, ngồi trên giường thay quần của mình.
Lâm Nhiên nhanh chóng mặc xong quần áo của mình, lại vì dậy sớm cả người mệt rã rời, cậu ngả người nằm trên giường Lý Triết. Nhìn xung quanh phòng ngủ, cậu lầm bầm: "Anh ấy nhìn qua cũng không béo, sao quần rộng thế nhỉ."
Chắc hẳn là bởi anh thường xuyên chơi bóng nên cơ thể tương đối cường tráng.
Tuy anh là một tên cuồng công việc, nhưng người luôn sạch sẽ, tắm gội xong thường có hơi thở tươi mát.
Lâm Nhiên tiện tay túm lấy chiếc chăn trên người, kéo một góc chăn lên ngửi. Quả nhiên, chiếc chăn vẫn còn lưu lại mùi hương của Lý Triết, dường như có chút mê hoặc. Lâm Nhiên vùi mặt vào chăn.
Nhận ra mình đang làm gì, Lâm Nhiên cuống quýt kéo chăn ra, đứng bật dậy khỏi giường, hai má ửng hồng, sắc đỏ kéo tận mang tai.
Mình đang làm cái gì vậy?
Lâm Nhiên đỏ mặt, vội vàng rời khỏi phòng của Lý Triết, đến bồn rửa mặt vốc nước lên mặt.
Sợi tóc nhỏ nước, ráng hồng trên mặt cũng dần tan biến. Lâm Nhiên nhìn vào gương, thấy mình đang ngẩn ngơ.
"Lâm Nhiên, cậu đang ngơ ngác cái gì vậy? Tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi đây."
Tiếng Lý Triết thúc giục vang lên bên tai, Lâm Nhiên ló người ra nhìn. Lý Triết đeo tạp dề, đứng bên bếp, đang kiểm tra lửa, nắp nồi để mở, hơi nóng bốc lên.
Anh nấu bữa sáng rất nhanh, cũng không biết là món gì.
"Tôi xong ngay đây." Lâm Nhiên đáp lại.
Trên bồn rửa có một cái ly, bên trong có kem đánh răng và một cái bàn chải mới, hẳn là Lý Triết đã chuẩn bị cho cậu.
Lâm Nhiên bóc bao bì của bàn chải đánh răng mới, bôi kem đánh răng lên, bắt đầu đánh răng, rửa mặt rồi lấy khăn lông của Lý Triết để lau mặt.
Khi Lâm Nhiên bước vào phòng ăn, Lý Triết đã ngồi trước bàn, trước mặt anh là một tô mì và một cốc nước sôi để nguội.
"Trong nồi còn, tự mình lấy đi." Lý Triết vừa ăn vừa xem điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!