Công viên đầm lầy không đông du khách lắm, hầu hết đều mang theo máy ảnh, một số còn mang theo giá ba chân, đi theo nhóm nhỏ khoảng hai ba người tiến về phía hồ. Lý Triết treo máy ảnh trước ngực, vai khiêng giá ba chân, phía sau còn đeo một cái ba lô, một mình bước trên con đường đá ướt át. Bỗng nhiên nghe thấy có người gọi từ phía sau, anh thả chậm bước chân, quay đầu lại.
"Anh Triết!"
Trong tiếng gọi nghe được sự vui mừng khôn xiết. Người đang đi tới là một nam thanh niên đeo kính, trông giống học sinh. Trước ngực y cũng treo một chiếc máy ảnh, trên vai vác một chiếc ba lô, tay cầm một chiếc giá ba chân có thể gấp lại.
Đuổi kịp Lý Triết, nam thanh niên khom lưng thở hổn hển, trên người mang nặng, chưa kịp thở đều đã vui vẻ nói: "Anh Triết dạo này bận rộn quá, lâu rồi không thấy tham gia hoạt động của nhóm."
"Cũng chỉ hai tuần." Lý Triết không cảm thấy là lâu.
"Đã hai tuần rồi đấy!"
Tống Nặc đứng thẳng dậy, y cao ráo, vóc dáng thiên gầy, da dẻ trắng nõn và sạch sẽ.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Tống Nặc thao thao bất tuyệt: "Em không thân với những người trong nhóm, anh Triết không ở đây thì em cũng chẳng biết nói chuyện với ai. Có khi cần hỏi vấn đề gì cũng không biết phải hỏi ai."
Ánh mặt trời đầu mùa đông xuyên qua hàng cây ven hồ, rọi lên người bọn họ.
Dáng người Lý Triết như cây trúc mảnh, điềm tĩnh nói: "Mọi người trong nhóm đều rất thân thiện, hỏi gì đáp nấy, cậu nên chủ động kết bạn thì hơn."
"Em không quen giao tiếp với người lạ." Đôi mắt Tống Nặc chứa chan tình cảm ẩn sau cặp kính, y cúi đầu nhìn những viên đá dưới chân.
"Chúng ta trước khi quen biết cũng là người lạ đó thôi."
"Anh Triết thì khác."
"Khác chỗ nào?"
Lý Triết nâng cánh tay lên đầu, ngửa mặt nhìn lên không trung, nhẹ nhàng nói: "Chúng ta cũng quen biết nhau trong nhóm nhiếp ảnh mà."
"Không giống nhau, lần đầu tiên em tham gia buổi tụ họp của nhóm, anh Triết đã giúp đỡ em, dạy em cách điều chỉnh máy ảnh, tìm góc chụp. Lúc đó vốn chẳng ai để ý đến em, như thể em không tồn tại ấy."
"Có chuyện này sao?"
"Có mà, anh Triết nhanh quên quá."
Lý Triết cười, trước mắt anh là một màu xanh mát, gió hồ phả vào mặt mát rượi, bên tai còn có tiếng chim hót, ở nơi đây, anh cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều thư thái và sảng khoái.
Tiếng chim hót ríu rít bên tai ngày càng gần, Tống Nặc nhìn lên cây bên hồ nhìn thấy mấy con chim đang hót, nhẹ nhàng hỏi: "Anh Triết, đó là chim gì vậy?"
Lý Triết dừng bước, ngẩng đầu nhìn, thấy đó là một loài chim nhỏ với đầu đen, bụng vàng, má trắng, rất dễ nhận ra.
Lý Triết nói: "Là chim bạc má bụng vàng[1]."
Tống Nặc giơ máy ảnh lên định chụp nhưng khoảng cách quá xa khiến bức ảnh chụp ra không rõ ràng. Nghe tiếng chim hót, Tống Nặc nói: "Nhìn nhỏ bé yếu ớt thế vậy mà giọng hót vang dội quá."
"Bay mất rồi."
Giọng của Tống Nặc làm chim bạc má giật mình, vỗ cánh bay đi mất hút.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, tìm được địa điểm chụp ảnh tốt nhất, nơi đó đã có một nhóm người yêu nhiếp ảnh tụ tập, phần lớn là thành viên trong nhóm của họ.
Lý Triết chào hỏi những gương mặt quen thuộc, trò chuyện vài câu, rồi tìm một chỗ không quá đông. Anh dựng giá ba chân, lắp kính ngắm chim, bận rộn một hồi. Tống Nặc luôn đi theo bên cạnh Lý Triết, y cũng dựng giá ba chân và lắp kính ngắm chim.
Thông qua kính ngắm quan sát các loài chim trên bãi cát, họ bắt đầu chụp hình.
Chụp ảnh chim là một việc rất tiêu tốn thời gian, đòi hỏi sự kiên nhẫn chờ đợi và cả tay mắt nhanh nhẹn.
Đầu mùa đông, số lượng chim trên bãi cát không nhiều. Đến tháng 12, khi chim từ phương Nam di cư đến tránh đông, nếu gặp may có thể chụp được những loài chim quý hiếm. Lý Triết từng may mắn chụp được một đàn cò mỏ thìa[2].
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!