Biển khơi rộng lớn, ánh mặt trời, hải âu, và những con sóng bạc đầu, Lâm Nhiên đứng trên boong tàu ngắm cảnh biển, không để ý có người tới bên cạnh mình.
"Lâm Nhiên, gần đây chú bận gì mà cứ thoắt ẩn thoắt hiện thế?" Lão Ngô ngồi bắt chéo chân trên ghế sofa, trái ôm phải ấp hai cô gái xinh đẹp.
"Đúng thế, thần thần bí bí không biết là đang làm gì, tôi với Lão Ngô phải thay nhau gọi điện mới lôi được cậu ra đây."
Người đàn ông vừa nói là Đại Khâu, tay cầm một chai rượu, ngồi xuống ghế sofa. Vừa nói, anh ta vừa lấy dụng cụ mở chai rượu, trên chiếc bàn trước mặt đã la liệt những ly rượu, một số đã cạn, một số vẫn còn nguyên.
Không đợi Lâm Nhiên mở miệng, Tưởng Hâm – người đang đứng cạnh Lâm Nhiên, đã chen vào thân thiết nói: "Tiểu Nhiên nhà chúng ta dạo này đang đi làm đó."
Có lẽ hắn ta đã xem các bài đăng của Lâm Nhiên trên vòng bạn bè nên biết được tình hình gần đây của cậu, thậm chí còn theo dõi rất cẩn thận. Lâm Nhiên chưa từng đề cập đến chuyện mình đi làm trên vòng bạn bè, chỉ đăng một bức ảnh chụp cây xanh trên bàn làm việc.
Giọng điệu thân thiết của Tưởng Hâm khiến Lâm Nhiên cảm thấy không thoải mái. Cậu trả lời mấy người bạn: "Còn làm gì được nữa, dạo này tôi đang đi làm thôi."
Lão Ngô tỏ vẻ đồng cảm: "Sao, khổ thân chú, bị anh trai kéo vào công ty làm việc à?"
Lâm Nhiên ngửi thấy mùi nước hoa từ người Tưởng Hâm. Tưởng Hâm đứng quá gần, nhiệt độ trên cánh tay chạm vào nhau truyền qua lớp quần áo, cảm giác này khiến Lâm Nhiên không dễ chịu.
Lâm Nhiên lùi lại, cách xa Tưởng Hâm. Ngồi xuống ghế sofa, cậu tuyên bố một cách kiên quyết: "Không liên quan gì đến anh trai tôi đâu, đó là quyết định của tôi. Từ nay tôi muốn sống một cuộc đời nghiêm túc đứng đắn."
"Ha ha……"
Lão Ngô thiếu điều nữa cười ra nước mắt: "Chúng ta có chỗ nào không đứng đắn đâu!"
Nói xong, gã ôm cô gái bên trái rồi hôn một cái.
"Ha ha, tôi cũng rất đứng đắn mà." Đại Khâu đang rót rượu cho mọi người, anh ta cười to đến nỗi suýt làm đổ rượu ra bàn.
Tưởng Hâm cầm một ly rượu trên bàn, chớp mắt với hai cô nàng của Lão Ngô, tỏ vẻ dí dỏm nói: "Tôi cũng là một người đứng đắn."
Lâm Nhiên nằm im trên sofa, nheo mắt lại, nhìn ngắm bầu trời xanh thăm thẳm, gió biển thổi qua gương mặt cậu. Cậu giơ tay lên để chắn ánh mặt trời ban trưa. Mặt trời đầu đông không quá chói, đây chỉ là một động tác vô thức trong lúc thư giãn.
Lão Ngô vẫn bán tín bán nghi: "Chú thật sự đi làm à?"
Lâm Nhiên không chút để ý trả lời: "Tôi đã đi làm vài ngày rồi, sao lại giả được."
"Trương Nhã đâu?"
Một cô gái bên cạnh Lão Ngô đột nhiên hỏi.
Lão Ngô đáp: "Cô ấy say sóng, đang nghỉ ngơi ở dưới."
Tưởng Hâm nhắc nhở: "A Hào cũng không thấy đâu."
Đại Khâu cười: "Ha ha, ai đi xuống xem thử đi?"
"Lâm Nhiên, chú xuống xem đi, muốn học hỏi thì phải quan sát nhiều một chút."
Giọng Lão Ngô rõ ràng là đùa giỡn, không gian trên du thuyền có hạn, mọi người thường xuyên đi lại, chắc chắn sẽ không thể xảy ra chuyện gì không nên nhìn.
"Liên quan gì đến tôi." Lâm Nhiên đã ngồi dậy, lười biếng đáp rồi rút điện thoại ra lướt.
"Chưa bao giờ thấy Lâm Nhiên dẫn bạn gái ra ngoài chơi nhỉ." Đại Khâu quay đầu nhìn Lâm Nhiên đang lười biếng ở phía sau.
"Tôi cũng chưa thấy bao giờ." Tưởng Hâm nói câu này với giọng đầy ẩn ý.
Ánh mắt anh ta không kiêng nể gì dán chặt lên người Lâm Nhiên, từ cánh tay trắng nõn, đường cong đẹp đẽ của vòng eo cho đến đôi chân thon dài.
"Chẳng lẽ cậu sợ anh Ngô cướp mất bạn gái?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!