Nửa phút trước, Lâm Nhiên mờ mịt ngồi trên sofa, đôi tay tóm lấy cổ áo của chính mình, ngửa đầu nhìn về phía người đàn ông xa lạ đang đứng khoanh tay ngoài cửa phòng ngủ.
Đó là một người đàn ông trẻ, trông chỉ lớn hơn Lâm Nhiên vài tuổi, thân hình thon dài. Anh mặc quần áo giản dị, khác biệt hoàn toàn so với những người Lâm Nhiên thường gặp gỡ.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâm Nhiên lộ rõ vẻ kinh hãi, há hốc miệng như thể chuẩn bị hét lên. Lý Triết giữ thái độ bình thản, dường như đã quen với việc bị Lâm Nhiên trừng mắt, mở miệng lên tiếng: "Rạng sáng đêm qua cậu say xỉn ở quán bar, dùng ứng dụng gọi xe, tôi là tài xế của cậu."
Đêm qua?
Lâm Nhiên say rượu đau đầu, nhất thời không nhớ ra chuyện đêm qua.
Tài xế xe công nghệ?
Nhìn xung quanh căn phòng khách không lớn, nội thất đơn giản và sạch sẽ. Có một chiếc kệ sách ở góc phòng, trên đó đựng khá nhiều sách.
Lâm Nhiên không để ý đến những gì người đàn ông nói, kéo chiếc chăn lông trên người xuống, lại kéo áo, cúi đầu kiểm tra dây quần của mình. Có vẻ như không có ai cởi đồ của cậu — nhưng nếu có ai động đến, sau đó lại mặc lại, thì cũng chẳng biết được. Cơ thể cậu không có cảm giác gì kỳ quái.
Hẳn là đối phương chưa làm gì cậu đâu nhỉ?
Không được, cậu phải kiểm tra lại thân dưới, rồi mới cân nhắc xem có nên báo cảnh sát không.
"WC ở đâu?" Lâm Nhiên đứng dậy, ra vẻ bình tĩnh.
Lý Triết hất cằm chỉ về một hướng, nói: "Đêm qua tôi đưa cậu về tiểu khu Hoa Vân, vốn định thả cậu xuống rồi mặc kệ, nhưng cậu cứ túm lấy tay tôi không buông. Nếu cậu còn nghi ngờ, tôi có thể đưa cậu về cửa tiểu khu để cậu tự kiểm tra.
Lâm Nhiên tâm trí rối bời, không nghe rõ Lý Triết đằng sau nói cái gì, cũng không tin những điều người xa lạ này nói.
Cậu vào nhà vệ sinh, khóa kỹ cửa. Lâm Nhiên hít sâu một hơi, bắt đầu cởi quần áo, tỉ mỉ kiểm tra cơ thể. Sau khi xác nhận trên người quả thật không có dấu vết xâm phạm, thần kinh căng thẳng của cậu mới có thể thả lỏng.
Lâm Nhiên gọi điện cho người bạn uống rượu cùng mình đêm qua, giờ cậu đã nhớ ra chuyện đêm qua đi uống rượu ở quán bar.
"Là thế này, tôi uống nhiều tới mức chẳng nhớ được gì cả, nếu không tôi hỏi cậu làm gì?"
"Cái gì? Sao tôi có thể bỏ mặc cậu say rượu như thế mà đi được? Tối qua tôi cũng không uống nhiều lắm?"
"Tôi cũng không biết làm sao mà say tới mức đó nữa."
"Ấy, đừng nói chuyện đáng sợ thế chứ, sao tôi có thể bị người ta bỏ thuốc vào rượu được!"
Lúc nói chuyện, Lâm Nhiên không tự chủ được mà cao giọng, tuy rằng cách một cánh cửa, âm thanh vẫn lọt ra bên ngoài. Đây là lần đầu cậu gặp phải tình huống này, say đến mơ màng, thậm chí không thể nhớ được làm thế nào lại tỉnh dậy ở nhà người khác.
Tiếng gõ cửa vang lên, làm gián đoạn cuộc trò chuyện của Lâm Nhiên. Lâm Nhiên mở cửa, thấy người đàn ông lạ mặt kia đứng ở bên ngoài, tay cầm một chiếc áo khoác đưa ra trước mặt cậu, lạnh nhạt nói: "Nếu không còn việc gì khác, thì mời cậu về cho."
Nhận ra chiếc áo khoác này là của mình, Lâm Nhiên nhận lấy. Cậu hối hận không thôi, nếu thật sự bị bỏ thuốc, thì hẳn phải nghi ngờ người đàn ông xa lạ này đầu tiên.
Lén lút bỏ thuốc vào rượu của người khác, chờ cho đối phương bất tỉnh nhân sự rồi đưa họ về nhà thực hiện hành vi phạm tội, chuyện thế này thực sự có thể xảy ra.
Lâm Nhiên mặc áo khoác vào, ngẩng đầu hỏi: "Anh có gì để chứng minh mình là tài xế của ứng dụng gọi xe?"
Lý Triết không hề bối rối, lấy điện thoại di động ra bấm bấm 2 cái rồi quay màn hình điện thoại về phía Lâm Nhiên, trên đó hiện lên thông tin của tài xế và chiếc xe, tên tài xế đề: Tài xế Lý.
"Nhớ ra rồi thì thanh toán tiền xe." Lý Triết không kiên nhẫn mà thu lại điện thoại ngay lập tức.
Chẳng lẽ trong cái xã hội thượng đẳng này lại thực sự có người tốt bụng như vậy sao?
Lâm Nhiên nhìn chăm chăm khuôn mặt lạnh lùng như băng của anh ta, im lặng.
Cậu rút điện thoại di động của mình ra, mở ứng dụng đặt xe, phát hiện mình thực sự có một cuốc xe chưa thanh toán, và tài xế trong ảnh đại diện đúng là tài xế Lý đang đứng trước mặt cậu.
Nửa phút sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!