Chương 50: Đại Lễ Sắc Phong (2)

Không để ý đến tên đạo sư ẻo lả nữa, Vương Tuyết Nghi thản nhiên quay đầu nhìn ma thú Kim báo. Trước sự ngạc nhiên khó hiểu của mọi người, nàng ngồi xổm xuống, híp mắt cười rạng rỡ, vỗ tay hai cái rồi dang ra: "Lại đây!" Thật sự chính là bộ dáng kêu gọi con cún nhỏ mà.

Chỉ thấy Kim báo hai mắt sát khí đột ngột trở nên tròn xoe, đuôi vểnh lên, sau đó ba chân bốn cẳng nhào thật mạnh đến trong lòng Vương Tuyết Nghi, hại nàng ngồi không vững ngã ngồi ra sau, cười khanh khách, ra sức né tránh Kim báo ủy khuất làm nũng liếm mặt nàng: "Được rồi được rồi, ha ha được rồi."

Tất cả những người chứng kiến nghệch mặt ra, cằm như muốn rớt xuống đất.

"Đơn giản như vậy?"

"Không thể nào?" Đoàn Y hiếm có đứng bật dậy thất thố, hai mắt mở lớn khó có thể tin nhìn chằm chằm một người một thú thân thiết trên thú đài, tay bất giác báu chặt đuôi con chồn nằm trên vai hắn, khiến nó đau nhảy lên một cái, tức giận theo phản xạ giương móng cào một cái ngay mặt Đoàn Y. Đau đớn trên mặt cũng kéo ý thức của hắn trở về, cũng chẳng quan tâm mình vừa mới bị thú sủng cào, chỉ bình tĩnh ngồi lại vào ghế nghĩ ngợi: "Không thể nào? Ta rõ ràng đã mạnh mẽ khế ước với Kim báo, làm sao còn?"

Hắn càng nhìn càng tức, càng nhìn càng khó tin.

Bạch Thủy Nhan trợn mắt, hai tay nắm chặt lại thành quả đấm, trong lòng tràn đầy nghi hoặc cùng căm phẫn: "Sao lại có thể như vậy? Đoàn Y lão ta không giữ lời hay sao?"

Bạch Lạc Hiên quan sát hết thảy, cuối cùng đưa mắt nhìn Vương Tuyết Nghi trên đài, thâm trầm mỉm cười. Bộ dạng cùng với lúc trước mồm mép khôn ngoan nói chuyện với phụ hoàng hắn hoàn toàn khác lạ.

"Xú nha đầu, ngươi làm gì Kim báo, ngươi rõ ràng còn chưa có đọc chú ngữ?"

Đoàn Y đột nhiên lớn tiếng nói, cũng khiến cho mọi người từ trong kinh ngạc kéo về, nghi hoặc mà nhìn.

Vương Tuyết Nghi nhìn hắn, cười đến híp mắt: "Cũng không phải người nào đều giống nhau cần đọc chú ngữ!"

Đoàn Y hoàn toàn câm nín, tức giận đùng đùng nuốt vào trong bụng. Hắn còn biết nói cái gì, cảnh tượng trước mắt chứng minh hết thảy, nàng là thuần thú sư, còn là thuần thú sư thu phục ma thú không cần đọc chú ngữ. Vốn dĩ hắn lén lút khế ước với Kim báo, để cho Vương Tuyết Nghi không thành công thu phục ma thú, liền chứng minh nàng không phải thuần thú sư, lúc đó mạng nàng ta khó giữ, thái tử Bạch Lạc Hiên cũng sẽ không thoát khỏi liên quan. Hừ, nếu đã vậy, kế hoạch tiếp theo của hắn vẫn là hữu dụng.

Thu được một thuần thú sư tài giỏi như vậy, hoàng đế Bạch Duẫn cùng đám quan thần trong triều đều thực vui vẻ, đối với Vương Tuyết Nghi tôn kính càng thêm có thừa. Bọn họ trong lòng đều tự hiểu, Vương Tuyết Nghi so với Đoàn Y càng thêm thiên tài.

"Ooo…"

"HÚ…"

Đúng lúc này, hai tiếng rống dài đột ngột vang lên, kéo đến mọi người kinh hãi chú ý. Hai con ma thú còn lại bỗng nhiên bùng phát lực lượng cường đại vốn có, phá tan cấm chế, lồng giam vỡ vụn bay tứ phía.

Mọi người kinh hãi, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hai con ma thú vốn bị áp chế tu vi, còn bị nhốt trong lồng có cấm chế, làm sao lại có thể tự phá mà ra?

Bọn họ còn chưa kịp nghĩ ngợi, hai cường giả nhân Tôn bên trong cấm chế lập tức nhảy ra, che chắn trước mặt Vương Tuyết Nghi.

Sức mạnh trở về, hai con ma thú cuồng bạo mà phẫn nộ nhìn đám nhân loại nhục mạ chúng, một là Hồng Ngưu ma thú cảnh giới nhân Tông, cả người màu hồng nổi bậc, hai cái sừng chia nhánh dài cong vút, bộ móng đặc biệt nhọn, cào rách một đường bề mặt thú đài, còn lại là Tuyết Lang ma thú nhân Tôn, cả người trắng muốt xinh đẹp, hai mắt một mảnh huyết quang cuồng nộ, bọn chúng phẫn hận lao về phía trước điên cuồng tấn công.

Hai cao thủ nhân Tôn lập tức khởi động linh khí, một tấm màng chắn trong suốt màu đà xuất hiện ngăn cản. Nhưng là, ma thú vốn dĩ lực lượng lớn hơn nhân loại nhiều lắm, cho dù thấp hơn nhân loại một cái cảnh giới, cũng có thể đánh ngang tay. Mà hiện tại, là hai cái cao thủ nhân Tôn cùng với hai cái ma thú một là cảnh giới nhân Tông, một là nhân Tôn, chênh lệch liền rõ ràng. Màn chắn chẳng mấy chốc đã muốn nứt ra.

Bạch Lạc Hiên trong lòng khó hiểu lo lắng dị thường, lập tức bay tới đánh một chưởng vào cấm chế bao vây thú đài, nhưng cấm chế mạnh mẽ, dưới ảnh hưởng của hắn chỉ suy yếu gần một nửa, muốn phá còn cần một ít thời gian. Nhưng một ít thời gian này cũng đủ để người bên trong gặp phải cái gì rủi ro, hắn đột nhiên sốt ruột vô cùng. Tế tư giải cấm chế, cũng là mất đến ba phút, hắn thà tự mình đi còn hơn.

Những người khác cũng vỡ òa ra, Bạch Duẫn lập tức điều động tế tư (người đặt cấm chế trên thú đài) đi hóa giải cấm chế, đồng thời chỉ huy binh lính, các cao thủ bao vây thú đài, sẵn sàng đối phó với ma thú cường đại sắp ra.

Bên trong, bức màn chắn đã vỡ vụn, hai cao thủ nhân Tôn liền cùng nhau thi triển ma pháp tập trung tấn công Tuyết lang, như thế mới cân bằng lực lượng hai bên, Hồng ngưu có cơ hội, lập tức tấn công về phía Vương Tuyết Nghi, Kim báo gầm lên một tiếng, nhảy đến cùng Hồng ngưu mạnh hơn mình vật lộn, tuy cảnh giới thấp hơn Hồng ngưu, nhưng bản tính nhanh nhẹn thiên về tốc độ, Kim báo miễn cưỡng có thể cùng Hồng ngưu vốn to lớn nhưng chậm chạp mà duy trì.

Nhìn cảnh tượng hỗn loạn, Đoàn Y cùng Bạch Thủy Nhan ăn ý liếc nhìn nhau mỉm cười, trước lúc phá giải cấm chế, Vương Tuyết Nghi phải chết là không thể nghi ngờ.

Nhìn tình hình càng lúc không ổn, Bạch Lạc Hiên sốt ruột tăng lên, liều mạng phá cấm chế, tên tế ti chết tiệt, hóa giải trận pháp của chính mình lại lâu như vậy.

Trên thú đài, Tuyết lang phẫn nộ đã đánh bay hai cái nhân Tôn cao thủ, hậm hực nhìn về phía Vương Tuyết Nghi, hai mắt đỏ ngầu sát khí, nhảy một cái, lao đến.

"Tuyết Nghi cẩn thận!" Giây phút ngàn cân treo sợi tóc, trong lúc mọi người nghĩ Vương Tuyết Nghi hẳn phải chết, chỉ có tiếng thét kinh hãi của Bạch Thủy Liên đột ngột vang lên. Nàng cũng là không biết chính mình làm sao, cho dù rất giận Vương Tuyết Nghi, cũng là không nỡ nhìn nàng chết đi như vậy.

Bạch Thủy Nhan hưng phấn, Đoàn Y đắc ý, Bạch Lạc Hiên nóng ruột, mọi người kinh hãi trợn mắt nhìn. Nhưng là…

Chỉ thấy Vương Tuyết Nghi dùng một loại tốc độ cực nhanh lách mình qua một bên, tránh thoát công kích. Tuyết lang lại tấn công nàng, nàng lại thoát, cứ như vậy đến khi cấm chế được hóa giải.

Tuyết lang vồ con mồi bị hụt, theo đà nhảy ra khỏi thú đài. Hồng ngưu được trả tự do, cũng nhảy ra khỏi thú đài, hai con ma thú đứng trước binh lính bao vây bốn phía, hung phấn tru lên mấy tiếng rồi tấn công.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!