Trong lúc mọi người đang hồi hộp chờ Bạch Lạc Hiên xác nhận, chỉ thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch: "Nàng vốn đã ở đây rồi."
Hắn vừa nói xong, tất cả mọi người liền sửng sốt, hai mắt lập tức sáng lên, theo bản năng dáo dác nhìn xung quanh như tìm kiếm bảo vật.
Bạch Thủy Hàn cùng nhị hoàng tử nghe Bạch Lạc Hiên nói vậy, hai hàng chân mày nhíu lại, mắt thâm trầm nghi ngờ nhìn hắn chằm chằm. Không phải người của bọn họ về báo lại, nữ thuần thú sư kia không rõ thế nào đột nhiên biến mất sao? Còn có Bạch Lạc Hiên hắn cố ý phong tỏa tin tức về nàng, bên ngoài không ai biết đến sao? Như thế nào hiện tại lời nói của hắn lại bất đồng như vậy?
Bạch Thủy Nhan tay nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt hung ác nhìn Vương Tuyết Nghi, trong lòng có dự cảm không tốt. Vương Tuyết Nghi nàng ta nếu thật sự trở thành nữ thuần thú sư Ngân Thủy quốc, địa vị bên trong không cần nói đến cao ngất ngưỡng, phụ hoàng cũng nhất định đối với nàng cung kính ba phần, vậy mình phải làm sao đối phó với nàng đây, còn phải làm sao đề phòng nàng ta trả thù? Trên trán Bạch Thủy Nhan ẩn ẩn vài giọt mồ hôi muốn nhỏ xuống, sự uy hiếp trước nay chưa từng có khiến nàng sợ hãi.
Hoàng thượng kinh hỷ, hai mắt không che giấu vui mừng mở lớn, bàn tay kích động nắm chặt lấy ghế rồng: "Hiên nhi! Ngươi mau nói rõ ràng!"
Bạch Lạc Hiên mỉm cười, quay người về phía đám nữ quyến, ánh mắt chạm phải đôi mắt nhàn nhạt ung dung của Vương Tuyết Nghi, ngón tay chậm rãi giơ lên. Xung quanh mọi người đều nín lặng, hồi hộp tập trung nhìn theo ngón tay của hắn, cho đến khi ngón tay Bạch Lạc Hiên dừng lại, bọn họ liền theo hướng chỉ đó, ngay lập tức thấy được một thân y phục nha hoàn Vương Tuyết Nghi, miệng không hỏi hít vào một ngụm khí lạnh, tâm tình không khỏi xúc động.
Chỉ thấy nàng đứng trước ánh mắt soi mói của mọi người yên lặng đứng đó, trên môi nụ cười như có như không tiếu ý, lưng thẳng tắp, cằm ngạo nghễ, giống như mọi chuyện xung quanh cùng nàng không có quan hệ.
Cái nô tì nho nhỏ này là thuần thú sư sao? Nàng không phải là nô tì của Bạch Thủy Liên quận chúa sao?
"Nàng đích thị là một thuần thú sư, nhi thần tìm được nàng ở Ngân Kim quốc." Giọng nói của Bạch Lạc Hiên vang lên khẳng định thân phận của Vương Tuyết nghi. Hắn sâu cạn nhìn nàng, tâm thái đã khác xưa, nàng lúc này khiến hắn không còn nhận ra. Nếu không phải tiểu bạch thỏ thong báo cho hắn, hắn cũng không biết.
Lúc này, không khí đột nhiên dao động, khí tức ma thú cường đại phát ra khiến một ít người tu vi kém có chút đứng không vững. Chỉ thấy từ trong khung trung, một bóng dáng màu trắng mơ màng xuất hiện, cuối cùng hiện rõ hình dạng của một con thỏ trắng nho nhỏ. Thỏ trắng vừa xuất hiện, lập tức lao thẳng vào trong lòng Vương Tuyết Nghi, trong miệng phát ra tiếng "píp píp" nho nhỏ, giống như đang làm nũng với nàng, có chút ủy khuất.
Đám người xung quanh lập tức kinh ngạc há hốc mồm, cằm cũng muốn rớt xuống đất.
Huyễn thú bạch thỏ, một trong năm loài huyễn thú quý hiếm nhất Nguyệt Linh đại lục, vạn dặm khó cầu. Bọn chúng luôn sống ở những nơi bí ẩn khó tìm, lực lượng vô cùng mạnh mẽ, gặp một con cũng khó, chứ đừng nói đến bắt về làm ma sủng. Huyễn thú làm ma sủng mà nói, cũng chỉ có những người tu vi khủng bố may mắn có được cơ duyên, hoặc là nói…chỉ có thuần thú sư mới thuần phục được chúng nó!
Như vậy tiểu nha hoàn này, còn không phải là một thuần thú sư sao?
Thân ảnh nữ tử nhỏ nhắn trước mặt bọn họ lúc này trong tay vuốt ve con "thỏ nhỏ" nào đó đang thỏa mãn hưởng thụ, trên mặt nàng sủng nịnh tươi cười, khiến cho đám người không khỏi cảm thấy nàng lúc này cao quý vô cùng, là người ở xa xa bọn họ không thể chạm đến. Đây chính là sự sùng bái tôn kính tận sâu đáy lòng của họ đối với thuần thú sư, mà trước mắt, lại còn là một cái thuần thú sư trẻ tuổi có được huyễn thú.
Hoàng thượng lúc này đã kích động đứng lên, hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm vào Vương Tuyết Nghi. Nếu có được người này, Ngân Thủy quốc của hắn sẽ càng thêm mạnh mẽ, khát vọng đứng đầu năm quốc gia mạnh nhất đại lục của hắn sẽ càng thêm nắm chắc. Nha đầu này, nhất định phải nắm được trong tay.
Lấy lại bình tĩnh, hoàng thượng ngồi xuống ghế rồng, mỉm cười thân thiện hướng Vương Tuyết Nghi nói bằng giọng hiền từ kính trọng: "Vương Tuyết Nghi! Ngươi là một thuần thú sư, tại sao lại làm nha hoàn cho Liên nhi đây?"
Bạch Thủy Liên nghe vậy, lúc này mới từ trong ngỡ ngàng cùng khiếp sợ tỉnh lại nhìn nữ nhân yên ổn bên cạnh mình mấy ngày nay, người này lại là thuần thú sư, chức nghiệp vô cùng cao quý hiếm có trên đại lục!
Bạch Thủy Hàn cũng kích động không kém, rõ ràng một cái thuần thú sư ở trong phủ của mình mấy ngày lại không hề hay biết. Hắn tức giận nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, nếu là sớm biết, hắn còn không biến nàng thành người của mình cùng nhị hoàng tử sao? Cơ hội tốt như vậy, lại để tụt mất. Hừ! Bất quá, thời gian sau này còn dài, hắn phải tìm cách lôi kéo nàng.
Nhưng mà tính toán của hắn chưa được bao lâu, một đạo giọng nói to rõ ràng lập tức chặn đứng suy nghĩ của hắn.
"Nàng là của nhi thần ý trung nhân."
Bạch Lạc Hiên hai tay chắp sau lưng, dõng dạc nói ra khiến cho mọi người không khỏi ồ lên, vô cùng hứng thú đánh giá Vương Tuyết Nghi. Thái tử trước nay không để ý đến nữ sắc, thì ra là trong lòng đã có người thương. Chậc chậc, một bên thiên tài đệ nhất Ngân Thủy quốc, một bên thuần thú sư thanh tú nữ tử, cũng coi như là tuyệt phối đi. Tương lai nói không chừng còn sinh ra một cái tiểu thuần thú sư thiên tài đấy!
Chỉ là quận chúa bên kia…
Một lời này của Bạch Lạc Hiên, lại trực tiếp đem Bạch Thủy Liên lảo đảo lùi ra sau mấy bước, trong lòng một loại cảm xúc oán hận không thể tin nhìn hắn. Nàng theo đuổi nhiều năm như vậy, hắn nói chỉ coi nàng là muội muội, nói trong lòng chỉ có duy nhất một người Lâm Ngữ tỷ tỷ đã qua đời, nàng lại hăng hái theo đuổi, đến tất cả mọi người đều biết Bạch Thủy Liên nàng si mê thái tử, nàng cũng mặc kệ, hắn từ chối nàng, hiện tại lại trước mặt mọi người nói Vương Tuyết Nghi là ý trung nhân của hắn, hắn coi nàng là cái gì?
Bạch Thủy Liên tự giễu cười, hốc mắt đã muốn đỏ.
Vương Tuyết Nghi không khỏi nhíu mày, ý trung nhân? Hơ! Qủa không hổ là thái tử một nước, ra tay thật nhanh. Nàng khi nàng là ý trung nhân của hắn?
"Ý trung nhân?" Hoàng thượng nghi hoặc nhìn Bạch Lạc Hiên, chờ hắn giải thích.
"Lúc trước nhi thần khiến nàng giận dỗi bỏ đi, hiện tại thấy nàng xuất hiện ở đây cũng thật vui mừng." Nói xong, Bạch Lạc Hiên mang theo ý cười đi đến trước mặt Vương Tuyết Nghi, ngửa bàn tay ra: "Tuyết Nghi! Nàng giận cũng đủ rồi, nào!"
Vương Tuyết Nghi nhìn nhìn hắn, cũng không có đặt tay lên. Cái người này, lúc trước là nàng muốn lợi dụng hắn để đến được đây thuận lợi, hiện tại cái gì cũng không cần nữa, thân phận thuần thú sư Ngân Thủy quốc sớm muộn cũng sẽ vào tay nàng, người này nghĩ lấy gì lôi kéo nàng? Tiểu Bạch sao? Bất quá nếu hắn dùng Tiểu Bạch tới uy hiếp nàng, hắn lầm to rồi.
"Nào dám giận thái tử điện hạ, ta đây cũng không phải đối với ngài coi là ý trung nhân." Vương Tuyết Nghi nâng mắt, giọng nói mềm mại châm chọc nhìn hắn, ôm Tiểu Bạch tuyết trắng trong lòng nhẹ nhàng vuốt.
Thấy nàng như vậy, đám người xung quanh lại lầm tưởng thành nàng còn đang hờn dỗi thái tử điện hạ của bọn họ, tội nghiệp cho hắn. Nào có nữ tử nào không ái mộ hắn chứ? Nữ tử này không biết nắm giữ, coi chừng mất người như chơi a!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!