Chương 47: Nàng Vốn Đã Ở Đây​

"Dô! Hóa ra là quận chúa tôn quý, ta mới nhìn còn tưởng là tiểu thư nhà nào chứ! Thật là nhìn không ra, hôm nay dụng tâm như vậy là vì ai nha?"

Một giọng nói kiều mị mang theo châm chọc truyền đến, cũng khiến cho mọi người càng rõ ràng, ai mà chẳng biết, quận chúa đối với thái tử chính là không gả cho hắn thì không lấy chồng.

Vương Tuyết Nghi len lén ngẩng đầu nhìn, trong lòng âm thầm đoán ra thân phận đối phương, đích nữ của đương triều thừa tướng – Lâm Uyển, là ứng viên số một cho ngôi vị thái tử phi, tài mạo song toàn, chẳng những là thiên tài ma pháp sư thủy hệ, còn tinh thông cầm kỳ thi họa, cùng với công chúa Bạch Thủy Nhan đặc biệt thân thiết, chính là cùng phe đối đầu với quận chúa Bạch Thủy Liên.

Bạch Thủy Liên nhìn người đang đi tới, môi nhỏ nhếch lên, ánh mắt không che giấu chán ghét nồng đậm: "Lâm Uyển tiểu thư! Hôm nay một dạng trang điểm tỉ mỉ, dụng tâm như vậy cũng là vì ai nha?"

Bị hỏi ngược lại, Lâm Uyển nhất thời cứng họng, nhưng sau đó giống như nghĩ đến cái gì, lại thâm ý mỉm cười một cái: "Vì ai thì trong lòng quận chúa biết rõ là được rồi, ta phải qua bên kia, lát nữa còn phải chuẩn bị vì thái tử điện hạ hiến vũ, không biết quận chúa hôm nay định làm cái gì cho ngài chú ý đây? Cũng đừng xài đi xài lại mấy thế võ múa kiếm nữa a, thái tử đã sớm xem chán rồi!" Nói rồi còn đưa tay che miệng cười duyên một cái, vẫy mông bỏ đi.

Bạch Thủy Liên tức giận nhìn Lâm Uyển đắc ý, xoay qua nhìn Vương Tuyết Nghi, liền nhận được cái gật đầu an tâm từ nàng.

Yến tiệc này được tổ chức trong một hoa viên rộng lớn, ngọn đèn ma pháp màu xanh lam được giăng khắp nơi, thắp sáng rực rỡ, một đám nữ quyến đủ sắc màu lượn lờ bên vườn hoa, làm ra một loại oanh yến mỹ lệ.

Lúc này, đám nữ quyến xung quanh một trận xôn xao, mặt đỏ tim đập nhanh chóng sửa sang lại y phục đầu tóc, đôi mắt vừa hoảng hốt vừa vui mừng nhìn về một phương hướng.

Chỉ thấy từ bên kia, một đám nam tử đang đi đến, ai cũng đều là một thân y phục hoàng thất đẹp đẽ, tóc màu xanh da trời uốn lượn nổi bậc, dung mạo giống như ngọc, nhưng nhìn kĩ, sẽ thấy ánh mắt của các nàng đa phần dừng lại trên một người, hắn mặc trường bào màu xám nhạt, tóc búi lên một nửa đính lại bằng trâm ngọc, mái tóc xanh thẳng tùy ý xõa ở bả vai, đôi mắt đẹp mang ý cười lãnh đạm nhìn về phía trước, mũi cao thẳng kiêu ngạo, bước đi mang theo tự tin cùng ung dung, một thân khí phách khiến cho các vị tiểu thư sắp đứng không nổi.

Hắn, Bạch Lạc Hiên, đệ nhất thiên tài Ngân Thủy quốc, dung mạo tuấn mỹ, lại còn là song tu chiến sĩ cùng thuần thú sư, không những vậy, cảnh giới hắn đạt được còn khiến người ta phải oán giận mà ngước nhìn, quan trọng là, hắn còn chưa có thú thê tử a!

Mà những người đi bên cạnh hắn, đều là các vị hoàng tử đương triều, tài mạo song toàn, bất quá, bởi vì có Bạch Lạc Hiên quá mức nổi bậc, bọn hắn chỉ có thể âm thầm chịu mờ nhạt.

Bạch Lạc Hiên vừa mới bước ra, đã có người đi về phía hắn, quan to chức lớn đều hướng hắn lần lượt chúc mừng. Chiến tích hắn mang về lần này từ rừng Nguyệt Lâm quả thật không nhỏ, ma hạch cao cấp quý giá nhất định lấy được rất nhiều, phải chúc mừng a, may ra làm hắn vui lòng cho ngươi một khối đấy.

Lúc này, một bóng dáng thướt tha xuất hiện, ánh mắt đám nam tử liền phát sáng bay về phía nàng, ngoại trừ Bạch Thủy Nhan đệ nhất mỹ nhân Ngân Thủy quốc thì còn có ai nữa đây? Ánh mắt nàng vừa đảo, nhìn thấy Lâm Uyển, một bộ tự tin cùng kiêu ngạo ngẩng đầu đi qua. Một loạt ánh mắt cũng theo bước chân của nàng dời theo, làm cho mỹ nhân càng thêm thỏa mãn cùng khinh thường.

"Tuyết Nghi, ngươi mau nhìn, cái kia chính là Bạch Thủy Nhan, xem kìa xem kìa, cái vẻ mặt kiêu ngạo đắc ý của nàng ta chán ghét cỡ nào. Hừ hừ!" Bạch Thủy Liên ghé vào tai Vương Tuyết Nghi nói, cái môi nhỏ không ngừng nhô lên chán ghét.

Vương Tuyết Nghi mỉm cười, híp mắt nhàn nhạt nhìn Bạch Thủy Nhan.

Lát sau, một giọng nói chói tai bán nam bán nữ truyền đến, thông báo hoàng thượng cùng đoàn người hoàng thất đến, mọi người nhanh chóng cúi thấp đầu hành lễ.

Hoàng đế Ngân Thủy quốc an vị ngồi trên ghế rồng, cả người cao cao tại thượng nhàn nhạt đưa mắt nhìn đám người phía dưới, một thân long bào vàng rực thêu long trảo chói mắt, mắt ưng mày rậm, tuy tuổi đã cao nhưng vẫn còn anh tuấn, phong độ của nam tử trung niên vẫn có thể khiến các thiếu nữ thẹn thùng, uy áp cấp bậc nhân Tôn vô hình cũng khiến cho người ta muốn quỳ rạp xuống mà kính nể.

Hoàng hậu ngồi cạnh hắn, trên người cung trang rực rỡ, tao nhã mà uy nghiêm, gương mặt sắc xảo tinh tế, có thể thấy được Bạch Lạc Hiên giống bà đến năm phần.

"Miễn lễ." Một giọng nói trầm thấp vang lên, tuy nhàn nhạt nhưng không giấu nổi uy nghiêm trong đó.

"Tạ ơn hoàng thượng!" Một loạt âm thanh đồng thời vang lên.

Sau khi mọi người đứng dậy, hoàng thượng tràn đầy ý cười nhìn Bạch Lạc Hiên, nói: "Hiên nhi, đi một chuyến cực khổ cho ngươi rồi!"

Bạch Lạc Hiên nghe vậy, lập tức bước ra, cúi người chắp tay nói: "Nhi thần không dám, thân là nhi tử của phụ hoàng, chút cực khổ này nếu còn không chịu được, con cũng không xứng làm con của người."

"Ha hả tốt tốt, không hổ là nhi tử của ta. Sao nào? Ngân Kim quốc kia thế nào?" Hoàng thượng cười sảng khoái, cả mặt cũng nhất thời sáng lên, cười đến vui vẻ. Cái đứa con này cửa hắn, vốn luôn là niềm tự hào của hắn a.

Vương Tuyết Nghi nhìn một màn này, lại nhìn nhìn vẻ mặt của các hoàng tử, oán hận trong mắt không giấu được nàng. Bạch Lạc hiên nổi bậc vượt trội đem hào quang của bọn họ đẩy xuống dưới, e rằng không ít thế lực luôn nhắm vào hắn.

"Bẩm phụ hoàng, hoàng thái hậu Ngân Kim quốc vẫn khỏe mạnh, quý quốc phồn hoa hưng thịnh, người mong hai nước vẫn giữ tốt giao hảo. Còn có ý kết thân với chúng ta."

"Ồ? Kết thân?" Hoàng đế ngạc nhiên, âm lượng cũng cao hơn.

"Qúy quốc đối với Thủy Nhan công chúa ngưỡng mộ đã lâu." Bạch lạc Hiên không nhanh không chậm nói. Hoàng thượng a một tiếng, như hiểu ra, thâm ý nhìn Bạch Thủy Nhan cười cười. Bạch Thủy Nhan đột nhiên trở nên xấu hổ, dậm chân một cái rồi chạy lên ghé vào tai hoàng thượng nói nhỏ, ngữ điệu đặc biệt trở nên dịu dàng: "Ay da phụ hoàng, là ngũ hoàng tử Tư Đồ Tư."

"Hửm! Ha hả được rồi, chuyện này để trẫm bàn lại sau." Hoàng thượng cười cười, chuyện này dù sao cũng là đại sự liên quan giữa hai nước, cần phải xem xét lại, còn phải tìm hiểu cái Tư Đồ Tư kia nữa."

Lúc này, hoàng hậu xinh đẹp đột nhiên mỉm cười, nhìn hoàng thượng mở miệng nói: Hoàng thượng, yến tiệc cũng nên bắt đầu thôi!"

Nghe vậy, hoàng thượng liền ban cho mọi người ngồi, yến tiệc cũng bắt đầu. Nhạc nổi lên, đoàn vũ nữ lần lượt nhảy múa, mọi người vừa xem vừa cười nói đến vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!