Rời khỏi Ngân Hỏa quốc, Vương Tuyết Nghi cùng Tam Bất Hảo bắt đầu tiến đến Ngân Thủy quốc. Trên đường đi, thỉnh thoảng Vương Tuyết Nghi lại vào Nguyệt giới tu luyện, củng cố lại tu vi vừa mới tăng bất thường của mình. Mà cũng ngay lúc nàng vào Nguyệt giới, phát hiện cánh cửa trong suốt lúc trước đã có dấu hiệu muốn mở ra, nàng chạm vào một cái, thế nhưng tiến vào một không gian khiến nàng hoàn toàn rung động.
Đối lập hoàn toàn với cảnh non xanh nước biếc vô cùng đẹp đẽ ở cánh cửa thứ nhất, nơi này lại chính là địa ngục trần gian: Cảnh vật ngoài hoang sơ lại càng hoang sơ đến cực điểm, bầu trời là một màu đen tăm tối, không một cây cối, không một giọt nước, chỉ có…vô vàn con huyết ma thú với đủ loại cấp bậc hình thù khác nhau nhởn nhơ ngoài đó, đất đá bên dưới đều là nham thạch nóng chảy, phát ra ánh sáng đỏ phảng phất có thể thấy được khung cảnh xung quanh,… Nơi này, quả thật đủ khủng bố.
Vương Tuyết Nghi đặt chân trên nền đất nóng không khác lửa là bao, thế nhưng nàng lại không cảm thấy có tổn hại gì, có lẽ là do tác dụng của Hỏa linh châu đi. Nàng bắt đầu quan sát, phát hiện ra huyết ma thú bên ngoài rìa này chỉ là cấp bậc nhân Đại, càng đi vào sâu cấp bậc càng cao.
Vương Tuyết Nghi nhìn nhìn, lại vô cùng hưng phấn, nàng đang đau đầu không biết luyện tập chiêu thức để củng cố tu vi như thế nào, vừa hay lại có nguyên cả một không gian huyết ma thú cho nàng luyện, ha ha… Vì thế, Nguyệt vương nữ của chúng ta điên cuồng ở trong Nguyệt giới hăng say đánh tới, nàng đánh thẳng đến bọn Huyết ma thú cấp thú Tôn giai đoạn đầu mới ngừng lại, chuẩn bị tâm lý, sức lực rồi mới thử sức với ma thú cùng cấp, ma thú so với con người mạnh hơn rất nhiều, cho nên dù là cùng cấp, nàng cũng phải cẩn thận rất nhiều.
Thời gian nàng ở trong Nguyệt giới một ngày so với bên ngoài lại chỉ bằng một phút, cho nên nàng yên tâm nói dối Tam Bất Hảo đi tắm rửa hay nhà xí gì gì đó, còn lại để cho Huyền tinh xà cùng A Bóng canh giữ. Mà cái lão già này thật sự không biết sợ là gì, lần nào cũng là hắn tự mình tìm đến rình mò, mỗi lần đều bị A Bóng cùng Huyền nhi đánh mắng cho một trận no đòn. Riết nàng đối với hành động này của hắn quả thật không còn gì để nói.
Hắn vẫn cứ đi theo nàng như vậy, đánh không chạy đuổi không đi, nàng cũng hết cách.
Hành trình cứ như vậy tiếp diễn, trải qua thời gian một tháng đi bộ, nàng cuối cùng đến được biên giới Ngân Thủy quốc. Trong thời gian này, Vương Tuyết Nghi ngoài mong đợi tiến thêm một bậc trở thành cao thủ nhân Tôn cao cấp giai đoạn cuối, trực tiếp đem Tam Bất Hảo chết đứng mấy ngày, hắn nhìn nàng vô cùng ai oán, có ai trong vòng một tháng phát triển nhanh như nha đầu này không?
Ông trời ơi!
Đối với biểu hiện sinh động của Tam Bất Hảo, Vương Tuyết Nghi chỉ cười trừ. Nàng sau lần liều mạng đánh với huyết ma thú cấp Thánh liền tăng triển tu vi, nhưng mà nàng cũng không phải ngu ngốc liều mạng như vậy, nếu là đánh không lại, nàng liền dụng linh thức lập tức đi ra ngoài, thoát khỏi Nguyệt giới, vì vậy nàng yên tâm a! Bởi vì có lối thoát, Vương Tuyết Nghi tiếp tục thử thách với cấp bậc Thánh thú cao hơn, nàng hiện giờ đã có thể hạ huyết ma thú Thánh cấp giai đoạn cao cấp, việc này làm cho nàng hưng phấn vui vẻ cả ngày, cái này chứng minh, nàng đối với cao thủ cao hơn một cảnh giới cũng có khả năng ngang tay, ha ha…! Còn ma thú Thần cấp, trong Nguyệt giới quả thật có tới năm con, nhưng chúng cũng không phải loại nàng có thể tùy tiện đụng tới, là Thần cấp đó!
Trong lúc luyện tập, Vương Tuyết Nghi cũng bị thương không ít, nhất là những lần đấu với huyết ma thú Thánh cấp, nàng bị thương không nhẹ, cũng nhiều lần thất bại phải chạy trốn, cả người có khi máu nhuộm ướt hết y phục, thần sắc tái nhợt, cũng là khó khăn gian khổ không ít. Nhưng bù lại, kĩ năng chiến đấu của nàng đã được tôi luyện nhuần nhuyễn, theo các phương thức tu luyện trong thiên thư, chiêu thức nàng xuất ra đã không cần đọc chú ngữ, cái này đối với lúc gặp địch nhân là vô cùng có lợi.
Việc hằng ngày giết huyết ma thú cũng làm cho tâm cảnh của nàng kiên định hơn, ra tay dứt khoát quyết đoán, một kiếm lấy mạng. Những lần bị thương như vậy, Vương Tuyết Nghi đều ở lại trong Nguyệt giới tu dưỡng, lấy Tiên Hồng quả ăn vào, thương thế sau vài ngày lại nhanh chóng hồi phục không còn một vết sẹo. Qua lần tiến cấp này, Vương Tuyết Nghi rút ra được một kinh nghiệm, đó là chiến đấu với đối thủ càng mạnh, tu vi của nàng sẽ có đột biến càng lớn.
Tam Bất Hảo theo dõi nàng cả hành trình, thấy nàng lúc thì híp mắt cười sung sướng, lúc lại uể oải xụ mặt một đống, có khi lại bực mình lớn tiếng mắng hắn, thô bạo hung dữ,… như vậy liền khiến Tam Bất Hảo nghĩ nàng có vấn đề, càng lúc càng cảm thấy quái dị, hắn bây giờ cảm thấy nàng không phải là tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành nữa, mà là một đại nha đầu thô bạo, một nha đầu biến thái quái dị. (Ý hắn là tư chất tu luyện của nàng quá mức khủng bố!) Nhưng mà, hắn cũng nhận thấy trên người nha đầu này hình như có cái gì đó thay đổi, khí chất trở nên lãnh diễm hơn trước, ánh mắt càng sắc bén hơn, hắn mơ hồ cảm thấy, nữ tử này, tương lai nhất định tạo nên sóng gió không nhỏ.
Đứng trên núi nhìn xuống cổng thành Ngân Thủy quốc, Vương Tuyết Nghi không khỏi nhìn xa xăm. Nàng dang hai tay, nâng cằm nhẹ nhàng hít vào một hơi, gió mát lùa qua mái tóc, cả người thật thư thái, có một chút giống với rừng Nguyệt Lâm của nàng! Tại sao đến vùng đất Ngân Thủy quốc, nàng lại cảm thấy thoải mái dễ chịu như vậy? Chẳng lẽ, chỉ là bởi vì nơi đây có Thủy linh châu hay sao?
Tiểu Bạch, ngươi thế nào rồi?
Nhẹ mở mắt ra, nhìn bầu trời trong xanh mát dịu kia, đột nhiên hình ảnh gương mặt tuấn mỹ của Bạch Lạc Hiên hiện ra trước mắt nàng. Sao lại nghĩ đến hắn rồi?
Buông tay xuống, Vương Tuyết Nghi lại quay đầu thờ ơ nhìn Tam Bất Hảo lúc này từ trên cây treo ngược xuống, mỉm cười toe toét nhìn nàng: "Đại nha đầu! Ngươi cũng có lúc ưu tư như vậy sao? Bất quá nhìn ngươi như vậy thật khiến ta muốn ôm vào lòng."
"BỤP"
Con mắt phải của Tam Bất Hảo lập tức bầm đỏ. Hắn rớt luôn từ trên cây xuống, một tay che mắt ai oán nhìn Vương Tuyết Nghi.
"Còn nói bậy nữa, ta bụp luôn con mắt còn lại của ngươi." Nàng hung dữ trừng mắt nhìn Tam Bất Hảo một cái, lại xoay người nhìn xuống cổng thành. Nàng đang đau đầu vấn đề vào thành, mặc đấu bồng đen nhất định gây chú ý, lại không có son phấn hóa trang, qua mấy lần trước, nàng không còn chắc chắn vào khả năng cải trang của mình nữa, thế giới này quá mức ảo diệu, sẽ không dễ dàng che mắt người ta được.
Đang lúc suy tư, trên trời đột ngột xuất hiện một con chim điêu màu đen, hướng về phía Tam Bất Hảo bay đến, cuối cùng đậu vững vàng trên vai hắn, trao đổi một hồi, nó nghi hoặc nhìn Vương Tuyết Nghi một cái, cái đầu đầy lông khẽ nghiêng một cái khó hiểu, nhìn qua rất đáng yêu, cuối cùng vỗ cánh bay lên, thoắt cái đã biến mất. Tốc độ thật nhanh.
Tam Bất Hảo hiếm khi im lặng như lúc này, hắn trầm tư nhìn Vương Tuyết Nghi một hồi, cuối cùng từ trong ngực lấy ra một túi vải màu xanh lục, đưa cho nàng: "Đại nha đầu, ngươi cầm lấy, đây là dịch dung đan, uống vào liền có thể thay đổi thành bộ dạng ngươi muốn, bất kể già trẻ lớn nhỏ xấu đẹp ra sao, đều sẽ theo ý nghĩ của ngươi mà biến thành, tác dụng vô thời hạn, chỉ cần ngươi muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể trở về với bộ dạng thật của mình."
Sau khi thành công nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Vương Tuyết Nghi, Tam Bất Hảo vô cùng hài lòng đắc ý nói tiếp: "Này nha! Ta thật sự là tốt lắm mới đưa cho ngươi một viên, cái này cả thiên hạ cũng chỉ có năm viên, cố mà trân trọng!"
Vương Tuyết Nghi vừa nghe xong, đôi mắt phượng liền mở lớn, kinh ngạc nhìn chằm chằm gương mặt đen đúa đang cười của Tam Bất Hảo: "Tại sao cho ta?"
Tam Bất Hảo mồm mép khoe khoang hiếm khi ngượng ngùng như lúc này, hắn quay mặt đi gãi đầu cười cười: "Ờ thì, cho liền cho thôi, ha ha, ta có việc phải đi trước, sau này gặp lại." Nói xong, nhún mũi chân một cái, thân hình già nua của hắn đã bay xa.
"Tam Bất Hảo! Cảm ơn! Bây giờ ta cảm thấy ngươi thật ra rất đáng yêu!" Nhìn Tam Bất hảo sắp biến mất, Vương Tuyết Nghi hướng về phía hắn hét lớn, gương mặt rạng rỡ như đóa hoa. Tiếp theo nàng nhìn thấy hắn ở trên không lảo đảo một cái xém té, rồi lại quay đầu lại cười hề hề: "Ta vĩnh viễn vẫn luôn đáng yêu như vậy."
Vương Tuyết Nghi mỉm cười liếc xéo hắn một cái, nhìn túi lụa trong tay, trong lòng cảm thấy ấm áp. Dù thế nào thì, phần tình cảm này của hắn, nàng cả đời sẽ không quên. Không nghĩ tới, hắn thế nhưng lại cho nàng thứ quý giá như vậy!
Vương Tuyết Nghi mở túi, một luồng ánh sáng màu xanh lục liền tỏa ra, cầm dịch dung đan trên tay, nàng không khỏi cảm thán, quả thật là cực phẩm đan dược, nhìn hoa văn kỳ lạ, mùi thuốc vẫn còn nồng nặc trên chóp mũi cũng đã biết là đồ hiếm, lần này vớ được bảo bối a!
Lựa chọn tin tưởng Tam Bất Hảo, Vương Tuyết Nghi liền uống vào, ngay lập tức, cơ thể xuất hiện những biến hóa lạ, làn da vốn trắng nõn dần chuyển màu trở nên sạm và thô hơn, dáng người cũng bắt đầu biến đổi, từ những đường cong lả lướt mê người biến thành thân hình của một thiếu nữ bình thường, mái tóc đen tuyền mềm mượt còn hơn tơ lụa thượng đẳng cũng chuyển thành bình thường,…
Cuối cùng, Vương Tuyết Nghi kinh hỉ nhìn ngắm cơ thể mình, quả thật là đã biến đổi, ha ha nàng hiện giờ là một cô gái bình thường, chính là chân chân thật thật biến thành bình thường, nhéo một cái, "a" là thật này, ha ha… Chỉ là, cuối cùng cũng không phải là thân thể thật sự của mình, nàng vẫn cảm thấy có điểm khó chịu, giống như khoác lên một bộ da người vậy.
Hiện tại nàng lại có khao khát, có thể được là chính mình, không phải trốn trốn tránh tránh, bất quá muốn như vậy, nàng chỉ có thể không ngừng nỗ lực tu luyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!