Nhìn thiếu nữ trước mắt dần trở nên mơ hồ, Hạ Lục Tào đành buông xuôi, đôi mắt mệt mỏi nhắm lại, độc tố trong người hắn rất nhanh đã không còn có thể cứu vãn.
Có lẽ, Điêu nhi của hắn chính là đã chọc đến người không nên chọc. Điêu nhi! Là ta sai, là ta không bảo vệ được nàng…
Khóe môi khẽ cười, hết thảy đã buông bỏ xuống.
Điêu nhi! Ta đến đây…
Tình yêu, chính là như thế này sao? Có thể khiến cho con người ta trở nên điên cuồng, ngu muội như vậy?
Nếu được chọn, nàng tình nguyện cả đời này sẽ không phải dây vào thứ tình cảm như độc dược này!
Từ trên người Hạ Lục Tào, hào quang đỏ rực đột nhiên bắn ra tứ phía, sáng chói đến mức khiến cho Tam Bất Hảo phải đưa tay che lấy mắt. Vương Tuyết Nghi chậm rãi bước đến, nhìn chăm chú vào viên hỏa minh châu đang bay lên từ cơ thể của Hạ Lục Tào. Nhẹ nhấc tay lên, viên cầu mang theo hào quang rực rỡ liền hướng bàn tay nàng đi đến, cuối cùng biến mất từ trên tay của nàng.
Ngay lập tức, một cỗ năng lượng hùng hậu mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể Vương Tuyết Nghi, khiến nàng có chút không thích ứng nổi. Nàng cảm nhận được, kinh mạch toàn bộ đều được luồng lực lượng kia đả thông đi qua không chút cản trở, chạy đến khắp ngõ ngách, cuối cùng dần dung hòa vào cơ thể nàng.
Lúc này, toàn thân nàng đột nhiên phát sáng, tỏa ra hào quang vạn trượng. Tam Bất Hảo bị lóa mắt, cũng không nhìn ra được cái gì.
…
Nhất cấp nhân Đại
…
Ngũ cấp nhân Đại
…
Nhất cấp nhân Tông
…
Tứ cấp nhân Tông
…
Bát cấp nhân Tông
…
Nhị cấp nhân Tôn
…
Cảm nhận tu vi của Vương Tuyết Nghi không ngừng tăng lên, tăng, lại tăng nữa… Tam Bất Hảo trực tiếp trợn mắt ngã chổng ra sau, khéo miệng không ngừng co rút.
Hắn hôm nay rốt cuộc là gặp phải cái gì? Nàng ta tuyệt đối không phải người.
Hào quang đỏ rực cuối cùng cũng tan biến, Vương Tuyết Nghi khẽ mở mắt, một trận vui sướng truyền đến, nàng thế nào cũng không ngờ tới, một viên hỏa linh châu liền có thể đem tu vi của nàng trực tiếp thăng đến cảnh giới nhân Tôn ngũ cấp giai đoạn đầu?
Cảm nhận lực lượng tràn đầy, linh khí cũng đã khôi phục đến tận cùng, không gian linh khí đã được mở rộng, tựa hồ dòng thủy triều trải dài mênh mông đến vô hạn! Vương Tuyết Nghi không khỏi cảm thán, nếu để cho Huyết ma vương có được linh châu, hậu quả thật khó lường.
Một viên Hỏa linh châu, cứ như vậy đem nàng trực tiếp trở thành đại cao thủ cấp bậc nhân Tôn. Cái này, quả thật là kinh hỉ quá lớn rồi!
"Ngươi…mỹ nhân! Ngươi thật sự thăng cấp rồi?" Tam Bất Hảo khiếp sợ đến đơ mặt, có chút khó khăn nói ra nghi vấn trong lòng mình, hắn đã kiểm tra qua, nàng quả thật là trong chớp mắt nhảy một cái leo lên nhân Tôn trung cấp, chỉ là…chỉ là cái quần rách hắn không dám tin!
"Mỹ nhân! Ngươi thăng đến cấp nhân Tôn trung kỳ?" Lại mặt đơ khó khăn nói.
Vương Tuyết Nghi lúc này mới thâm trầm nhìn đến Tam Bất Hảo, một tia lạnh lẽo thoáng qua trong mắt nàng. Người này, hắn nhìn thấy hết thảy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!