Chương 43: Thu Hồi Hỏa Linh Châu (1)​

Kim quang lưu chuyển, lực lượng hệ kim từ bốn phía bỗng nhiên dừng chuyển động, rồi chậm rãi lấy một loại tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy chậm rãi ngưng kết, hóa thành vô vàn mũi tên kim sắc sáng chói, phảng phất có thể cảm nhận lực lượng hệ kim mạnh mẽ tập trung ở đầu mũi tên, cứ thế lơ lửng trên không trung, lăm le muốn phát động tấn công.

Cảm nhận được nguyên tố dao động, Tam Bất Hảo cùng Hạ Lục Tào không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn đến một đám mũi tên kim quang nồng đậm linh khí ở xung quanh, liền nghi hoặc nhíu mày. Chiêu thức Kim vạn xuyên này là Tam Bất Hảo hắn học được trong bản môn, người ngoài tuyệt đối không biết được, chẳng lẽ xung quanh có kẻ đồng môn của hắn? Nghĩ vậy, Tam Bất Hảo không khỏi đưa mắt tìm kiếm xung quanh, khi nhìn thấy xung quanh Vương Tuyết Nghi kim quang sáng chói, kết ấn trên tay nàng lại giống hệt kết ấn hắn vừa mới tạo xong. Chỉ thấy bàn tay nàng khẽ chuyển, hai mắt mang theo sát khí mở ra, vô số mũi tên mang theo lực lượng mãnh liệt ào ào phóng tới đám ma thú, trực tiếp xuyên qua thân thể chúng. Không dừng lại ở đó, mũi tên nguyên tố sau khi xuyên qua cơ thể ma thú, lại tiếp tục quay đầu hướng ma thú đó tấn công liên tục, cho đến khi năng lượng dần yếu đi rồi tan biến. Một trận âm thanh gào thét đau đớn theo đó phát ra, đám ma thú bị tập kích liên tục đã gục ngã gần phân nửa, những con cấp bậc cao hơn còn chống đỡ được, càng trở nên hung ác điên cuồng mà liều mạng tấn công kẻ địch.

Nhìn một màn này, Tam Bất Hảo cùng Hạ Lục Tào không khỏi chấn động. Tam Bất Hảo trong mắt là một mảng kinh ngạc tột đỉnh, chiêu thức Kim vạn xuyên này sau khi phát động, mũi tên kim nguyên tố chỉ có thể đâm xuyên kẻ địch một lần rồi tan biến, thế nhưng Kim vạn xuyên của tiểu mỹ nhân lại có thể liên tiếp tấn công kẻ địch! Phải biết chiêu thức này ngoài khả năng nắm bắt được kim nguyên tố, còn phải là một người có tinh thần lực mạnh mẽ mới có thể thi triển ra.

Nàng hiện tại cảnh giới nhân sư hắn có thể nhìn ra, có lẽ là ma pháp sư kim hệ, làm sao mà có thể xuất ra ? Nhìn nàng tuổi còn nhỏ cùng một thân tu vi thấp thế này, không có khả năng vào được học viện kia. Như vậy, trừ phi…nàng có tinh thần lực hơn người?

Nghĩ đến đây, Tam Bất Hảo liền khiếp sợ, nửa tin nửa ngờ. Kim vạn xuyên là chiêu thức sử dụng chủ yếu là lực tinh thần của người dùng, cấp bậc càng thấp thì phải có tinh thần lực hùng hậu bù vào. Ngay cả hắn đã đạt cấp bậc nhân Tôn cũng phải dụng tới sáu phần tinh thần lực. Như vậy, tiểu mỹ nhân này…Hắn không dám nghĩ nữa, nếu quả thật như vậy, nàng không phải là một cái đại biến thái sao?

Vương tuyết Nghi nhìn kết quả đạt được sau khi làm theo một chiêu của Tam Bất Hảo, không khỏi kinh hãi. Nàng là nhìn thấy chiêu thức kia, đột nhiên cảm nhận bản thân có thể làm được, hai tay bất giác nhìn theo Tam Bất Hảo mà chuyển động, cảm nhận kim nguyên tố xung quanh nhanh chóng hội tụ đến, nàng dễ dàng dùng lực tinh thần khống chế chúng, càng làm càng hăng, một chiêu này vậy mà thật sự lợi hại, một kẻ cấp bậc nhân Sư như nàng thật sự không dám nghĩ tới.

Rất nhanh nàng nắm bắt được trọng điểm của chiêu thức này, chỉ cần là một ma pháp sư hệ kim, cộng với tinh thần lực nồng hậu để điều khiển nguyên tố, thì một chiêu cường đại này, nàng nắm trong tay rồi. Nhưng mà, loại chiêu thức cần lượng lớn tinh thần lực này, lẽ nào chỉ có thể phối hợp với kim nguyên tố? Nếu như nàng áp dụng tương tự với các loại nguyên tố khác thì thế nào? Nghĩ bụng, nàng sau này phải hảo hảo thử một lần mới được.

Sau một chiêu của Vương Tuyết Nghi, cục diện cân bằng đã bị phá vỡ, rất nhanh sau đó đám huyết ma thú đã bị giết gần hết, những con yêu quái hình thù kỳ lạ kia cũng tổn thất ba tên, số còn lại nhận thấy tình hình không ổn, liền bỏ chạy.

Nhìn bọn chúng cấp tốc bỏ chạy, Tam Bất Hảo hưng phấn hô to: "Chạy đi đâu, ở lại chơi với lão tử, này! Ê ê ê ê…!"

Giữa cánh rừng huyết sắc sau khi bị tàn phá đến hỗn loạn, chỉ còn lại ba người Vương Tuyết Nghi cùng A Bóng. Hạ Lục Tào âm trầm nhìn Vương tuyết Nghi, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, quả thật, mỹ mạo tuyệt thế, so với Thất mỹ điêu của hắn xinh đẹp gấp nghìn lần, lại cùng với hổ vương rừng Nguyệt Lâm có quan hệ. Nhưng dù có thế nào, trong lòng hắn, nàng ta vĩnh viễn cũng không thể so với "nàng ấy", nàng thông minh gian xảo, xinh đẹp mị hoặc, thủ đoạn tàn ác, nhưng lại là người hắn yêu nhất.

Nhưng nàng cuối cùng lại bị cái tên già thối tha cùng yêu nữ trước mắt này giết chết. Hạ Lục Tào nhìn Tam Bất Hảo, ánh mắt giận giữ như hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.

"Nhìn cái gì! Làm như lão tử giết thê tử nhà ngươi không bằng." Tam Bất Hảo sau khi hào hứng hô to gọi nhỏ với đám ma thú đang bỏ chạy thì quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt hận thù của Hạ Lục Tào thì lập tức bĩu môi, vẻ mặt chán ghét hất cằm lên nói.

"Đúng. Nàng là thê tử của ta, là ngươi giết chết thê tử của ta."

"Uây! Ngươi bị điếc có phải hay không? Lão tử nhắc lại một lần nữa, lão tử không có giết Thất Mỹ điêu nhà ngươi. Ngươi còn cố chấp đổ tội danh này lên đầu lão tử, cẩn thận lão tử đem ngươi đánh thành đầu heo." Tam Bất Hảo giận đến dậm chân, hai tay chống nạnh cao giọng quát.

"Hắn nói thật đấy, Thất mỹ điêu của ngươi là do…" Vương Tuyết Nghi vì cảm kích Tam Bất Hảo tương trợ, liền muốn minh oan giúp lão, lời còn chưa nói hết đã bị Hạ Lục Tào cắt ngang.

"Ngươi câm miệng. Cũng là bởi vì ngươi, cũng là bởi vì mỹ mạo của ngươi, Thất nhi mới rơi vào kết cục như vậy, ngươi còn có tư cách gì ở đây khua môi múa mép." Hạ Lục Tào gần như rống lên. Hắn từng bước từng bước chậm rãi hướng Vương Tuyết Nghi đi đến, cả khuôn mặt anh tuấn bởi vì thù hận mà vặn vẹo đến khó coi.

Vương Tuyết Nghi bị hắn quát mà nhíu mày, ánh mắt lóe ra hàn quang lạnh nhạt. Dung mạo của nàng, chưa tới lượt hắn lên án.

Tam Bất Hảo thấy thế, lập tức chạy đến đứng trước mặt Vương Tuyết Nghi, mặc dù tiểu mỹ nhân đang ở trong kết giới, nhưng là lão cũng không nhịn được chạy đến che chắn cho nàng.

"Tên thối tha nhà ngươi, ngươi mới câm cái miệng chó của ngươi lại."

"Tên thối tha nhà ngươi, ngươi mới câm cái miệng chó của ngươi lại."

Hai đạo thanh âm một già một trẻ con đồng thanh vang lên, hai đạo giọng nói trái ngược như vậy, lại mắng người hòa hợp đến kỳ lạ.

Vương Tuyết Nghi kinh ngạc nhìn qua A Bóng cùng Tam Bất Hảo, một trước một sau bênh vực cho nàng, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn bười cùng ấm áp. Tam Bất Hảo cùng A Bóng cũng có chút ngạc nhiên nhìn nhau, hai đạo ánh mắt gặp nhau lại âm thầm tạo ra hai chữ "đồng minh". Tam Bất Hảo không khỏi cười ha ha: "Nhóc con! Rất hợp ý ta đó!"

A Bóng cảm thấy thú vị liếc mắt một cái, nhưng sau đó hình như nhận ra cái gì, rất nhanh lại đảo mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm Tam Bất Hảo: "Cấm gọi ta nhóc con."

"Ngươi nhỏ như vậy, giọng nói lại là của tiểu hài tử, gọi nhóc con có cái rắm gì sai?" Tam Bất Hảo không cho là đúng tranh cãi với A Bóng.

"Ta đây chính là lớn hơn ngươi rất nhiều rất nhiều đó, cho nên hai từ nhóc con phải là để cho ta kêu ngươi, nhóc con à!"

Tam Bất Hảo nghe hai từ "nhóc con" non nớt phát ra từ miệng một tiểu oa nhi, cảm giác kỳ quái cùng tức nghẹn lập tức xông lên, hai mắt trân trối nhìn chằm chằm A Bóng, lão già đến từng tuổi này, lại có kẻ gọi hắn ba tiếng: "nhóc con à!" Trong nhất thời lão không thốt nên lời.

Cảm thấy bản thân bị ngó lơ, Hạ Lục Tào không khỏi tức giận hừ lạnh một tiếng: "Muốn hàn huyên thì cùng nhau xuống địa ngục mà nói!" Hắn hôm nay đã hạ quyết tâm, cho dù chết cũng phải kéo theo hai kẻ này cùng chết, hắn phải trả thù cho nàng. Vừa dứt lời, áp lực khổng lồ từ trên người Hạ Lục Tào phát tán ra, cuồng phong nổi lên, hắn vận linh lực tụ tập lại hai bàn tay, chậm rãi hình thành trận pháp, ánh mắt nhìn hai người một thú trước mắt như kẻ sắp chết.

"Chịu chết đi."

Nhìn Hạ Lục Tào đang chậm rãi tạo ra trận pháp, Tam Bất Hảo gấp đến dậm chân: "Cái tên điên này làm thật hả, đã nói không phải ta giết mà. Ngươi còn cố chấp, đừng trách ta ra tay tàn độc." Nói đến đây, ánh mắt Tam Bất Hảo đột nhiên trở nên nghiêm túc, sát khí ẩn dưới đáy mắt lóe sáng.

Hạ Lục Tào không để ý đến lời Tam Bất Hảo, nghiến răng nghiến lợi nói: "Bảy năm tìm kiếm tung tích Thất sắc phượng hoàng, ba năm hao tâm tổn trí nghĩ cách lấy được một sợi lông vũ của Thất sắc phượng hoàng, hai năm nghiên cứu chế tạo, sau hàng loạt lần thất bại, ta cuối cùng cũng thành công tạo ra được một quả trứng, một tháng chờ đợi ôm ấp, ta vui vẻ kích động cỡ nào khi chứng kiến nàng từ trong trứng bước ra, lúc đó nàng cỡ nào xinh đẹp, đem trái tim của ta cứ như vậy lấy mất!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!