"Ta muốn giết ngươi!" Vương Tuyết Nghi liều mạng điểm mấy tử huyệt nguy hiểm ở trên người Huyết ma vương, sau đó nhanh chóng thoát li khỏi người hắn, nàng giữ khoảng cách an toàn đứng ở một bên, vừa giận vừa sợ hãi rút ra một con dao đã sớm chuẩn bị đưa lên cao, ánh mắt ác liệt nhìn hắn.
Huyết ma vương trăm tính vạn tính cũng không ngờ nàng thế nhưng còn có đủ sức lực chống trả. Nhất là vài động tác đơn giản điểm ở trên người hắn, khiến hắn đau đớn vạn phần, cử động có chút khó khăn.
"Ngươi! Vừa mới làm cái gì?" Chỉ dựa vào cử động nho nhỏ không có một chút linh lực, thế nhưng có thể khiến cho hắn cả người như muốn phát điên, mỗi một cử động đều dẫn đến đau đớn tận xương tủy.
Đối mặt với sự giận dữ của Huyết ma vương, Vương Tuyết Nghi nhíu mày lạnh lùng ghằn từng tiếng.
"Dám hạ xuân dược ở trên người ta, ta muốn khiến ngươi không có kết cục tốt." Nỗi nhục nhã này, nàng muốn để cho hắn trả đại giới.
Một loạt ký ức lúc trước ùa về trong đầu, năm nàng mười bốn tuổi, một gã nam nhân hèn hạ bỏ xuân dược vào ly rượu của nàng, ý đồ muốn xâm hại, nhưng là nàng lý trí trước nay vẫn luôn rất mạnh mẽ, nàng tức giận đem hắn đánh đến phải nhập viện. Đả kích đó, đối với nàng vẫn luôn là một loại nhục nhã không thể xóa.
Đối với loại hành vi bỉ ổi này, nàng đến tột cùng là không thể nào tha thứ.
Hôm nay, nàng muốn ở nơi này tận tay giết chết hắn.
Lời vừa dứt, cả người Vương Tuyết Nghi liền lao tới, mũi dao bén nhọn lóe lên một cái, dưới sự thất kinh của Huyết ma vương, một phát đã găm sâu vào trong ngực hắn.
Vết thương bắt đầu rỉ máu, Huyết ma vương nặng nề nâng tay nắm chặt lấy lưỡi dao, mày kiếm nhíu chặt, đáy mắt là một mảng tức giận khủng bố, còn có đau đớn cùng uất hận. Hắn chỉ cảm thấy, bản thân lúc này muốn phát điên rồi, nàng thế nhưng muốn giết hắn, vì cái gì muốn giết hắn?
Thật sâu ở đâu đó trong trái tim băng lãnh kia, một loại cảm giác hụt hẫng mất mát tràn ngập, càng nhiều hơn chính là thất vọng.
Vương Tuyết Nghi sắc mặt hung tợn nắm chặt con dao, cũng không vì vết thương của hắn mà nương tay.
Khẽ cắn chặt môi dưới, nàng lấy hết sức lực yếu ớt còn lại xoay mạnh con dao, cắm vào càng thêm sâu. Lưỡi dao cứa mạnh vào tay Huyết ma vương, làm cho bàn tay hắn huyết nhục mơ hồ.
Bỗng Vương Tuyết Nghi rút mạnh con dao ra, máu từ ngực Huyết ma vương như được giải thoát mà phun tràn, loang lỗ ướt hết một mảng y phục trắng trên người hắn.
Khó có thể có được cơ hội giết chết Huyết ma vương, Vương Tuyết Nghi khẽ híp mắt, mũi dao bén nhọn lại một lần nữa hướng phía ngực hắn đâm xuống.
Nhưng mà lần này, Huyết ma vương hắn sao còn có thể để cho nàng thành công? Hắn hừ lạnh trong lòng, một lực lượng vô hình từ người hắn mạnh mẽ phóng ra, uy áp cường đại trực tiếp làm cho Vương Tuyết Nghi bật ra ngoài va mạnh vào bức tường, cả người lẫn tường lớn đều đổ ập xuống mặt đất, trực tiếp thổ huyết.
Hắn nếu như dễ dàng chết như vậy, thì đã không còn là Huyết ma vương nữa.
Động tĩnh lớn xảy ra liền kéo đến đám nha hoàng cùng thủ vệ xung quanh, bọn họ nhìn tình huống trước mắt, nhất thời kinh hoảng.
Đám nha hoàng vội vã chạy đến bên cạnh Huyết ma vương, vẻ mặt lo lắng hỏi han, bốn tên thủ vệ nhanh chóng bao vây Vương Tuyết Nghi, mũi đao bén nhọn chĩa thẳng vào người nàng.
"Không được giết nàng."
Huyết ma vương lạnh giọng ra lệnh, ánh mắt âm lãnh trước sau vẫn không rời khỏi Vương Tuyết Nghi. Hắn muốn nhìn xem, nàng là sử dụng phương thức nào khiến hắn không thể cử động? Tiểu nữ nhân mỏng manh như vậy, lấy đâu ra sức mạnh kia?
Vương Tuyết Nghi yếu ớt nằm ở trên mặt đất, hồng y mỏng manh có chút lộn xộn, bụi đất lẫn lộn trên người nàng, vài khối tường bằng đá trực tiếp đè lên chân khiến da thịt nhẵn nhụi trầy xướt không ít, thậm chí còn chảy máu. Tóc đen tán loạn trên vai nàng, vài loạn tóc nhỏ dính máu nằm ở khóe miệng, trên dung nhan mỹ lệ có chút tái nhợt, lại làm ra một loại xinh đẹp khiến người ta đau lòng không thôi.
Bốn tên thủ vệ nhìn nàng, lại có xúc động muốn tiến lên ôm lấy.
Vương Tuyết Nghi nhìn Huyết ma vương, gương mặt tuyệt mỹ bỗng giương lên một nụ cười. Nàng cười hắn quá khinh suất, nàng cười rốt cuộc bản thân cũng có thể khiến hắn bị thương, ở trong hang ổ của hắn, nàng cũng không nghĩ đến việc có thể sống sót trở ra, như vậy liều một chút thì có sao?
Độc tính của Huyết hoa cũng không phải tầm thường, nếu không phải Vương Tuyết Nghi lấy ra chân nguyên linh lực chống đỡ, nàng bây giờ không biết đã thế nào.
Chân nguyên linh lực chính là linh lực trọng yếu nhất của cơ thể, bình thường cũng không có ai nghĩ đến việc dùng đến, bằng không, sẽ dễ dàng dẫn đến bị phản hệ. Thế nhưng Vương Tuyết Nghi lại đem ra đánh cược!
Huyết ma vương nhíu mày âm trầm nhìn nàng, tựa hồ cũng nghĩ đến việc này, một cỗ tức giận căm phẫn tràn ngập trong tâm trí hắn. Nháy mắt, những nha hoàng xung quanh bị lực lượng khủng bố từ người hắn đánh bay, uy áp mạnh mẽ khiến bọn họ lộ cả nguyên hình kêu la thê thảm.
Vì cái gì? Nàng tình nguyện tổn hại đến tính mạng cũng muốn giết hắn?
Cho dù biết nàng muốn giết hắn là chuyện hiển nhiên, nhưng mà nàng quyết liệt như vậy, hắn có điểm không muốn chấp nhận.
Huyết ma vương có chút điên cuồng, tức giận điều động luồng khí đen trong người khai phá những huyệt đạo bị nàng điểm trúng, mặc kệ đau đớn thấu xương đang lan truyền toàn thân hắn. Loại đau đớn này, hắn cũng chưa từng nghĩ tới sẽ kinh khủng đến như vậy, đau đến tận xương tủy, sống không bằng chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!