Trong lúc mọi người còn đang xôn xao náo nhiệt, một đạo ánh sáng bảy màu đột nhiên phát ra khiến đám người chú ý, không khỏi quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy toàn thân Thất Mỹ điêu phát sáng, nó vỗ cánh chậm rãi bay lên, đôi mắt hẹp dài sắc bén nhìn thẳng vào mắt Vương Tuyết Nghi, lập tức một luồng uy áp khổng lồ phát tán đẩy đám người xung quanh nó bay ra xa. Cũng chỉ có Tam Bất Hảo cùng đại trưởng lão có thể ổn định đứng tại chỗ.
Đám người bên dưới bị uy áp cường đại này làm cho kinh hãi, hai mắt mở to nhìn cảnh tượng trên đài.
Tiểu nữ nhân kia thế nhưng không bị uy áp đánh bay, bọn họ có thể nhìn thấy tu vi của nàng bất quá chỉ là bát cấp nhân Sư, thế nào không bị ảnh hưởng trước uy áp của nhân Tôn cảnh giới? Nhưng mà cảnh tượng tiếp đó, lại càng khiến cho bọn họ tò mò kinh ngạc.
Vương Tuyết Nghi vốn dĩ có thể đứng yên tại chỗ, chính là bởi vì nàng không thể cử động, chính xác là uy áp kia hướng nàng định tại chỗ, dồn ép nàng không thể di chuyển.
Sau đó, nàng cảm thấy một luồng khí kì lạ chui vào trong người, luồng lách khắp nơi khiến nàng khó chịu, toàn thân bỗng nhiên bị rút hết sức lực trở nên nhẹ bẫng, cuối cùng lại bị nhấc lên không trung.
Mọi người kinh ngạc nhìn tiểu nữ nhân bình thường kia ở giữa không trung đột nhiên phát ra hào quang chói mắt.
Lúc này, Thất Mỹ điêu bay lơ lửng đối diện với Vương Tuyết Nghi, đôi cánh chậm rãi vỗ đều theo nhịp, một luồng ánh sáng bảy màu từ đôi cánh hướng Vương Tuyết Nghi bay đến, đem nàng bao bọc bên trong.
Toàn thân Vương Tuyết Nghi phát ra ánh sáng bảy màu đẹp đẽ chói mắt, thân ảnh tuyệt mỹ mờ ảo ẩn hiện, hào quang chiếu sáng rực rỡ, giữa màn đêm mịt mờ, phảng phất giống như tinh linh xuất thế, làm cho người ta muốn đui mù.
Hào quang bảy màu đột nhiên biến hóa, dần dần trở nên nhu hòa trong suốt, để lộ ra một cái đại kinh diễm đập vào trong mắt mọi người, khiến cho bọn họ trợn lớn mắt không thể tin nổi.
Ba ngàn sợi tóc tung bay, thân ảnh tuyệt mỹ yêu kiều mềm mại lơ lửng giữa không trung, lung linh mờ ảo không giống thực, mái tóc đen tuyền không có vướn bận thoải mái bay tán loạn, mềm mại như tơ lụa, làn da bạch ngọc trơn bóng mịn màng, ở trong bóng tối lại phảng phất càng phát sáng rực rỡ, nhìn đến gương mặt của nàng, lại khiến cho người ta muốn đứng không vững, thiên địa tất cả tựa hồ trở nên mờ nhạt, phảng phất không còn tồn tại, trong mắt chỉ còn lại duy nhất một tuyệt thế dung nhan.
Gương mặt tinh xảo giống như được tỉ mỉ khắc họa, mỗi góc cạnh đều như nhau tinh xảo khiến người ta muốn thất hồn lạc phách, một đôi mắt phượng đen lưu chuyển sóng nước, ôn nhu mềm mại, lại giống như mê hồn trận không thể thoát ra, tựa hồ chỉ cần nàng khẽ động một cái, hồn phách cũng sẽ bị nàng câu đi, cái mũi cao thon thả tinh tế, tóc mai của nàng khẽ vướn vào đôi môi nhỏ đỏ mọng xinh xắn, làm ra một loại dụ hoặc khó cưỡng…
Thời khắc này, dung nhan đó hiển hiện giữa đất trời, giống như bảo vật trân quý xinh đẹp nhất thế gian, xinh đẹp đến ngẹt thở.
…
Toàn bộ những người có mặt ở đây, lúc này đều giống nhau phát ngốc đứng yên một chỗ, hồn phách đã lạc tới phương nào, tựa hồ chỉ cần bọn họ cử động một cái, cũng sẽ khiến cho tinh linh xinh đẹp kia biến mất.
Đến khi ánh sáng bảy màu dần tan biến hết, Vương Tuyết Nghi cũng bị đặt xuống mặt đất, trực tiếp ngất xỉu.
Thật lâu sau, không biết là ai tỉnh lại đầu tiên thốt lên một tiếng, nhất thời khiến cho toàn trường vỡ òa, từ trong mộng cảnh trở về lấy lại ý thức.
Rung động, rung động đến cực điểm, bọn họ ở trong lòng không ngừng kêu gào: Mỹ nhân này, nhất định phải tranh về cho bằng được. Đây là cái thể loại mỹ nhân như thế nào? Đẹp đến điên đảo thế nhân? Bọn họ không có cách nào hình dung vẻ đẹp của nàng. Dung nhan của nàng, vượt ra khỏi phạm vi tưởng tượng của bọn họ.
"Thiên a! Ngươi đánh ta đi! Là ta đang nằm mơ có phải không?"
"Ngươi cũng đánh ta một cái đi! Thế gian thật sự có mỹ nhân như vậy tồn tại hay sao?"
"Mẹ ơi! Con nhìn thấy tiên nữ?"
"Nàng là tinh linh trong truyền thuyết sao?"
"Yêu nữ! Nàng ta chính là yêu nữ hiện thế!"
"Bất luận nàng là gì, lão tử cũng nhất định muốn nàng rồi."
…
Nhất thời, cả đám người giống như bùng nổ lớn tiếng bàn tán, kích động đến loạn thành một đoàn.
Đỗ Phi Nhạn từ lúc nhìn thấy dung nhan tuyệt thế của nữ tử kia, cũng là sững sờ đến á khẩu, là nữ nhân nhưng cũng không tránh khỏi bị mê hoặc trước mỹ mạo kinh người trước mắt. Nàng trước nay luôn tự nhận bản thân mỹ mạo hơn người, hôm nay nhìn thấy người này, cũng là để cho nàng một phen kinh động.
Âu Dương Hạo, Âu Dương Liên cùng Lữ Nhiên đều đồng dạng không thể tin nổi, trong lòng cũng là chấn kinh không nhỏ.
Âu Dương Tề lúc này kích động không nói nên lời. Quả thật chính là nàng rồi. Nhưng hắn lại vừa mừng vừa sợ. Bây giờ mọi người đều nhìn thấy nàng, hắn đối phó không phải dễ dàng, nguy cơ trùng trùng điệp điệp, rình rập khắp nơi, nhìn đến vẻ mặt của bọn nam tử, nhất thời mày kiếm nhíu chặt.
"Là nàng ta. Nàng ta chính là nữ tử cưỡi bạch hổ bên trong rừng Nguyệt Lâm." Không biết là kẻ nào đột nhiên nhận ra nàng, liền không tự chủ được lớn tiếng hét lên. Lời này giống như một viên đá lớn nặng nề rơi xuống mặt hồ, tạo thành một làn sóng sôi sục dữ dội, đánh thẳng vào tâm trí của mọi người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!