Bầu trời bao la, không có mặt trời, chỉ có ánh sáng rực rỡ như ban ngày, một loại ánh sáng nhu hòa ấm áp.
Bên dưới, một rừng cây xanh tốt, những quả màu hồng phấn khẽ lay theo làn gió thổi tới, sáng bóng đẹp mắt.
Ở một vùng khác, lại là thảm cỏ non xanh mơn mởn, trải rộng khắp nơi.
Bên trong một hồ nước trong vắt, chiếc lá từ đâu rơi xuống làm nhòa đi bóng dáng xinh đẹp của một người thiếu nữ. Từng đợt nước lăn tăn, dập dờn, cũng không che dấu hết được vẻ đẹp của nàng.
Bên trong nhẫn giới, Vương Tuyết Nghi chống cằm nhìn ngắm dung nhan nam tử đang ngủ say, đôi mi dài không ngừng chớp động, lung linh mê người.
"Tiểu Bạch! Ngươi nói trên đời lại có người nam nhân xinh đẹp như vậy sao?" Bỗng nàng mở miệng hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt của thiếu niên đang nằm.
Nàng sau khi đưa hắn vào nhẫn giới, liền lập tức chạy đi tìm A Bóng, truyền vào linh khí giúp nó trị thương.
Sau khi xác định A Bóng đã không còn nguy hiểm tới tính mạng, Vương Tuyết Nghi mới thả lỏng tâm tình đang lo lắng thở dài một hơi.
Nhưng mà bản thân nàng lại mệt mỏi nghiêm trọng. Trước đó linh lực đã bị ảnh hưởng, khiến nàng thổ huyết, sau lại tiếp tục điều ra truyền cho A Bóng, khiến cho nàng ngất xỉu tại chỗ.
Đến khi tỉnh dậy, nàng mới phát hiện tiểu Bạch cùng A Bóng đang ở bên cạnh mình, còn bản thân lại nằm bên trong Nguyệt các.
Lúc này, nàng cảm thấy linh lực có điểm kì lạ, chúng chậm rãi di chuyển, tất cả linh lực trong cơ thể đều di chuyển về một vị trí ở giữa ngực của nàng. Vương Tuyết Nghi dùng thần thức nhìn vào, liền kinh ngạc. Linh khí màu lam tất cả đều nặng nề di chuyển, nhìn như rất chậm, nhưng nàng nhìn lại càng giống như chúng sắp bộc phát.
Nàng có thể cảm nhận được, lực lượng mạnh mẽ trong từng dòng linh khí, nếu như nó thật sự bộc phát, có phải nàng cũng sẽ bị nổ tung mà chết?
Nghĩ vậy, nàng liền ngồi dậy bắt chéo hai chân, tư thế ngồi thiền. Tay lưu chuyển làm một cái thủ ấn, vận khí bắt đầu điều tức.
A Bóng cùng tiểu Bạch lo lắng nhìn nàng sắc mặt ngày càng tái xanh, mồ hôi nhỏ giọt. Chúng nó lo lắng đến dậm chân, nhưng cũng không dám tiến lên quấy nhiễu nàng.
Tiếp đó, sau hai canh giờ khổ sở vận khí, lại làm cho Vương Tuyết Nghi bất ngờ, nàng kinh hỉ mở to mắt.
Nàng thế nhưng…thế nhưng lại đột phá, một mạch đột phá đến bát cấp nhân Sư! Từ cửu cấp nhân Sĩ nhảy đến bát cấp nhân Sư!
Này, cũng không khỏi quá nhanh đi!
…
Lại nói tới thiếu niên mắt tím, hắn bị Vương Tuyết Nghi điểm huyệt ngủ, vẫn không thể tỉnh lại.
Vương Tuyết Nghi ngồi bên cạnh, không ngừng suýt xoa dung nhan yêu nghiệt của hắn, ánh mắt chớp chớp như đang nhìn bảo vật đẹp đẽ.
"Tuyết Nghi tỷ! Tỷ hình như cũng không phải sắc nữ nha? Nhìn người ta nhiều như thế làm gì?"
Tiểu Bạch lười biếng nằm dựa người vào gốc cây, một tay cầm hồng quả cắn một cái, một tay gối sau đầu, ánh mắt nhàn nhạt liếc về phía Vương Tuyết Nghi. Rõ ràng là một con thỏ, hành động lại nhân tính hóa như vậy, không khỏi khiến cho nàng bật cười.
"Con người ta đối với cái đẹp đều ưa thích. Ngắm một cái xinh đẹp hiếm có đều là bình thường." Nói rồi nàng xoay người đứng lên, đi đến dưới gốc cây Tiên hồng đơn ngồi xuống bên cạnh tiểu Bạch.
Thuận tay, nàng hái xuống một quả đưa lên miệng.
Tiểu Bạch ngồi bên cạnh nàng, miệng vừa nhai vừa nói.
"Hắn ta đẹp thì đẹp thật, đáng tiếc lại có vết bớt trên mặt!" Nếu không, chỉ sợ nữ nhân trên đời đều bị hắn hút hết hồn phách.
Vương Tuyết Nghi cũng không nói gì, nàng mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt ngắm nhìn xa xăm.
Cái tên ngốc đó lại liều mạng bảo vệ nàng, không ngốc thì là cái gì?
Lại nghĩ sang chuyện khác, nàng bất giác mở miệng hỏi.
"Tiểu Bạch, ngươi đi theo ta thế này, Bạch Lạc Hiên hắn sẽ làm sao?" Tiểu Bạch dù thế nào cũng là ma thú khế ước của Bạch Lạc Hiên, nó lại đi theo nàng, cho dù nàng tin tưởng nó, nhưng ma thú khế ước cách xa chủ nhân của mình cũng không phải việc tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!