Chương 32: Anh Hùng Không Cứu Được Mỹ Nhân​

Vương Tuyết Nghi cảnh giác nhìn nam tử trước mặt. Hắn một thân hắc bào đen tuyền, đường viền màu bạc tinh tế, tà áo theo làn gió quỷ dị mà phất phơ. Mái tóc đen xám khác thường, dài tới thắt lưng, từng loạn từng loạn tung bay, hai bên mai tùy tiện buộc phía sau, toát ra vẻ phong tình khó tả.

Cánh mũi cao thẳng, môi bạc khẽ nhếch, làn da trắng trơn bóng không tì vết, ngũ quan hài hòa, từng đường nét trên khuôn mặt hắn đều vô cùng hoàn mỹ. Đặc biệt, giữa mi tâm lại có một ấn kí màu đỏ hình thù kì lạ, lại càng khiến cho hắn yêu mị đến cực điểm.

Một đôi mắt phượng hẹp dài màu bạc quỷ dị, nhìn qua thật xinh đẹp, nhưng lại giống như vô cùng sắc bén, chỉ cần nhìn vào, liền giống như bị hút vào vòng xoáy sâu thẳm, âm u đến đáng sợ, cảm giác như không thể thoát ra.

Hắn đứng đó, bóng đêm làm nền, hắn giống như trung tâm của vạn vật, cả người toát ra một loại hơi thở khủng bố, khiến người ta tự sinh ra cảm giác sợ hãi đến xương tủy, một loại cảm giác của vương giả.

Càng giống hơn chính là… hơi thở của ác quỷ.

Huyết ma vương.

Vương Tuyết Nghi lúc này giống như bừng tỉnh đại ngộ trừng lớn mắt.

Trong lòng nàng giống như có một vật gì đó nặng nề rơi xuống, cả người cơ hồ muốn ngã về phía sau.

Huyết ma vương, hắn chính là Huyết ma vương, hắn là Huyết ma vương.

Trong đầu nàng không ngừng vang lên ba chữ này, nàng bất giác mở miệng.

"Ngươi…Huyết ma vương?" Chưa từng gặp qua hắn, nhưng nàng giống như có thể khẳng định, chính là hắn.

Nam tử khóe môi khẽ nhếch, ý cười trong mắt hiện rõ.

"Nhớ ta sao?"

Vương Tuyết Nghi nhíu chặt mày, cảnh giác nhìn hắn.

"Ngươi muốn gì?"

Nghe vậy, môi bạc nhếch càng cao, đôi mắt cũng híp lại nhìn thẳng vào mắt nàng, bước chân chậm rãi di chuyển, tiến về phía trước, bình thản nói ra một câu.

"Muốn ngươi." Huyết ma vương nhìn chằm chằm vào gương mặt tuyệt mỹ kia, mang theo ý cười trực tiếp nói thẳng.

Vương Tuyết Nghi ngớ ra, sau đó phát hiện hắn khi dễ mình, nàng tức giận đến run người.

"Con mẹ nó! Muốn cái ông cố tổ nhà ngươi! Ta cảnh cáo ngươi, cách xa nữ vương một chút, nếu không, ta cắn chết ngươi."

A Bóng ở một bên tức giận đến nhe nanh trợn vuốt, mặc kệ thương thế nghiêm trọng, nó nhảy đến phía trước che chắn cho Vương Tuyết Nghi. Cho dù tình cảnh trước mắt không tốt, nó vẫn là không nhịn được mà tức giận, nó không cho phép bất cứ kẻ nào khi dễ nữ vương.

Huyết ma vương dừng bước, ánh mắt khinh thường chuyển đến trên người A Bóng.

Bàn tay khẽ chuyển, một luồng uy áp phóng ra, trực tiếp đem A Bóng đánh bay qua một bên, biến trở lại làm một cái cục bông hình cầu trắng tinh, trong miệng nhỏ nhắn chảy ra máu tươi, đôi mắt tròn màu vàng dễ thương lúc này lại tràn ngập oán giận không cam lòng, cuối cùng ngất đi, chỉ kịp để lại lời nói nhỏ không còn hơi sức.

"Nữ vương…mau chạy!"

"A Bóng!" Vương Tuyết Nghi kêu lên thất thanh, nước mắt nàng không tự chủ chảy dài, nhào tới ôm lấy cục bông nhỏ, đôi mắt ác liệt ngước lên nhìn Huyết ma vương.

Đối lại với ánh mắt của nàng, chính là một đôi thủy mâu tàn nhẫn thị huyết, băng lãnh đến cực điểm.

Vương Tuyết Nghi từ từ đứng lên, trong tay nắm chặt mấy quả bom khói.

Đột nhiên, nàng ném thật nhanh bom khói về phía Huyết ma vương.

Huyết ma vương nhìn mấy quả màu đen bay tới, khinh thường đưa tay bắt lấy một quả đang bay tới trước mặt hắn.

Hừ! Muốn ám sát ta sao?

Nhưng mà ngay lúc hắn bắt lấy, quả đen trong tay lại bất ngờ nổ tung, tản ra làn khói trắng mù mịt, mùi khói khó chịu trực tiếp không khách khí chui vào mắt mũi miệng của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!