Cô nương dẫn chương trình sau một hồi giới thiệu dong dài, cuối cùng cũng lui vào.
Trên đài, rèm lụa được trang trí đẹp đẽ, phía sau bức rèm mỏng, đã mơ hồ nhìn thấy bóng dáng yểu điệu của nữ nhân. Nàng đứng đó, bắt đầu di chuyển, vén màn bước ra, liền dẫn đến hàng ngàn ánh mắt nóng bỏng đến trên người.
Vương Tuyết Nghi mặc dù đứng cách đài không gần, nhưng linh lực khác người trong cơ thể khiến cho nàng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Nàng kia một thân y phục màu đỏ thẫm, gương mặt tinh xảo xinh đẹp, theo nàng thấy thì đẹp hơn Bạch Thủy Nhan ba phần. Phần cổ được thiết kế khéo léo khoe ra bờ vai nhỏ, tay áo dài tung bay, phần eo ôm sát tôn lên đường cong cơ thể quyến rũ. Đứng giữa đài, nàng quả thật rất nổi bậc.
Bàn chân khẽ động, lưng cũng theo đó uốn éo, nàng múa một điệu múa kì lạ. Lúc xoay người thật nhanh, lúc thả chậm uyển chuyển, lúc nhảy lên cao, khi lại hạ thấp người,… động tác mạnh mẽ dứt khoát, thần thái tự tin tràn đầy sức sống. Tà váy dài đến đầu gối, phất phơ theo từng nhịp múa, lại dẫn đến tiếng nuốt nước bọt của nam tử.
Chậc chậc! Quả thật là một mỹ nhân!
Vương Tuyết Nghi xoa cằm cảm thán, nhìn vẻ mặt của mấy tên nam tử xung quanh, chỉ còn có thiếu nước miếng chảy ra thôi.
"Ôi trời! Ta đi một chuyến này đến đây quả thật không uổng a! Đệ nhất mỹ nhân đài năm nay còn đẹp hơn năm ngoái! Ôi tim của ta!"
"Nàng thật đẹp a!"
…
Hai tên đại hán to lớn đứng cạnh Vương Tuyết Nghi không ngừng cảm thán, bọn họ đeo kiếm sau lưng, là chiến sĩ. Một người chiến sĩ thất cấp nhân Tông, một người bát cấp nhân Tông, không tệ!
"Ta nhất định phải đoạt về cho bằng được." Đại hán râu ria đầy mặt hùng hổ quả quyết giành mỹ nhân, tên kia lại bĩu môi.
"Ngươi còn mộng tưởng, ba năm trước không phải thua người ta rớt xuống đài hay sao?"
"Hừ! Đó là do hắn may mắn, dám đánh lén ta. Ba năm nay ta đã dày công tu luyện, nếu gặp lại hắn, ta đánh cho hắn phun hết răng ra."
"Phì…"
Đại hán bộ dạng hùng hồn tuyên bố, ánh mắt căm phẫn hận không thể đánh tên kia ngay lập tức. Lại khiến cho Vương Tuyết Nghi phì cười.
"Tiểu cô nương! Ngươi cười cái gì? Đang chế giễu ta sao?" Tên đại hán râu ria hung dữ nhìn Vương Tuyết Nghi. Dám cười hắn sao?
Nàng lại bình tĩnh cười tươi rói:
"Không! Ta chỉ nghĩ, nếu ta là ngài, ta không chỉ đánh cho hắn phun hết răng, mà còn phải đánh cho hắn đến khi mông nở hoa, đánh ẹ hắn nhận không ra mới thôi." Nàng nhìn hai đại nam tử to lớn ăn nói thẳng thắn khảng khái, tự dưng sinh ra thiện cảm, khiến cho nàng cũng vui vẻ theo.
Hai tên đại hán ngớ mặt ra, tiểu cô nương nói chuyện quả thật khiến hắn bất ngờ a! Nhìn nàng tu vi thật thấp, không nghĩ tới lại có thể dám nói ra lời như vậy.
Hai tên nhìn mặt nhau, sau đó lại cười to, cười đến sảng khoái.
"Được! Tiểu cô nương, ta thích! Phải đánh ông hắn nở hoa, đánh ẹ hắn nhận không ra! Ha ha ha…"
"Tiểu cô nương, ta gọi Dương Lang, hắn Dương Lân, chúng ta là huynh đệ. Ngươi tên gì?" Hắn vừa nói vừa đập bàn tay to lớn của mình lên vai nàng, khiến cho nàng lảo đảo một bước, hắn mới ý thức rút tay về, cười hề hề.
"Ta gọi Vương Tuyết Nghi." Bọn họ nhìn thấu tu vi của nàng, lại không có một chút khinh thường, ngược lại sảng khoái cùng nàng nói tên. Đối với những người như vậy, nàng cũng muốn kết giao.
"Được Tuyết Nghi, có hứng thú làm nghĩa nữ của ta không? Nhìn ngươi tu luyện ma pháp không được, vậy làm chiến sĩ đi, ngươi có tố chất rất tốt đấy!" Dương Lang trong lúc vui vẻ thuận miệng nói nửa đùa nửa thật. Lúc nãy hắn không để ý đập vai nàng một cái, người bình thường có lẽ đã ngã xuống đất rồi, lực đạo của chiến sĩ nhân Tông đâu phải nói chơi. Nhưng mà tiểu cô nương này chỉ lui có một bước lại đứng vững, rất có tố chất nha!
"Cái này! Dương Lang đại thúc, ta muốn suy nghĩ sau!" Nàng còn không nghĩ tới nhận cha ở chỗ này đâu!
"Các ngươi nói nhiều quá, xem mỹ nhân đi!" Dương Lân bị bọn họ làm ồn, cản trở hắn nhìn ngắm mỹ nhân, liền lên tiếng cắt ngang.
Vương Tuyết Nghi nhìn lên đài, thấy cô nương được gọi là đệ nhất mỹ nhân đài đã lui vào trong. Đó là cô nương đẹp nhất được chọn làm báu vật tranh giành của cuộc thi này, mới mở màn đã xuất hiện, thành công kích thích các vị nam tử dốc hết sức mà chiến đấu.
Tiếp đó, một hàng dài mỹ nhân ăn mặc khác nhau lần lượt bước ra, thực hiện điệu múa hấp dẫn, xinh đẹp cuốn hút, điểm chung chính là làn da các nàng không trắng, đều mặc cùng một loại y phục vàng nhạt.
Theo sau nữa, là bốn mỹ nhân xinh đẹp hơn ăn mặc khác nhau, mỗi người một vẻ, mang theo cây đàn tranh, tấu lên khúc nhạc uyển chuyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!