Bốn ngày sau…
Bên ngoài khách điếm tiếng ồn ào không dứt, đủ loại âm thanh, từ sáng đến tối, náo nhiệt không ngừng.
Hôm nay, chính là ngày mọi người vẫn luôn chờ đợi
- Mỹ nhân đài.
Đây có thể coi là một lễ hội lớn ba năm diễn ra một lần, thu hút đông đảo tu luyện giả, đặc biệt là cánh nam tử,… Đó là những gì Vương Tuyết Nghi nghe ngóng được mấy ngày nay.
Trong thời gian bốn ngày, Vương Tuyết Nghi đã thành công đột phá đến cảnh giới Cửu cấp nhân Sĩ, nàng cảm thấy, còn thiếu một chút nữa là có thể đột phá đến cảnh giới nhân Sư rồi.
Trong lòng lại phiền não! Nhìn người ta ai ai cũng là cao thủ, còn nàng…chỉ bằng một đứa trẻ con a!
Vương Tuyết Nghi chán nản ngồi chống cằm lên bàn, không ngừng thở dài, làm cho ai đó cũng sầu thối ruột.
Bọn A Bóng cùng tiểu Bạch nếu không có việc thì đều chui vào nhẫn giới. Ở trong này phong cảnh đẹp, lại có đồ ăn ngon, trái cây đủ loại, ngu mới không vào. Cảm nhận được nàng đang than phiền, A Bóng mới chán nản truyền âm nói với nàng.
"Ta nói này chủ nhân, người không có gì làm thì đi ra ngoài xem Mỹ nhân đài gì đó đi! Người còn ngồi chỗ này thở dài thì ta sẽ nổi điên đấy! Ta không chịu nổi a!" Chủ nhân không biết tâm trạng của người có ảnh hưởng tới nó sao?
"Phải ha! Ta quên mất." Vương Tuyết Nghi sực nhớ, hưng phấn vỗ đùi một cái.
Nàng đứng lên, lấy ra hộp trang điểm nàng mua hôm trước để hóa trang.
Một cô nương bình thường xuất hiện trong gương, Vương Tuyết Nghi vừa ý chuẩn bị ra ngoài, lại không biết nàng nổi hứng cái gì, dùng màu đen chấm một cái nốt rùi rõ to bên mép môi phải, lại cười hì hì đi ra ngoài.
Bước xuống cầu thang, nhìn người người đông đúc, còn đông hơn hôm qua. Vương Tuyết Nghi không khỏi cảm thán, cái Mỹ nhân đài quả thật có sức hút rất lớn a!
Chuẩn bị bước ra khỏi cửa, lại bắt gặp tiểu nhị nhìn nàng bằng ánh mắt kì quái. Hắn nhớ vị khách trọ này lúc trước đâu có nốt rùi đâu?
Vương Tuyết Nghi lại nháy mắt với hắn một cái, cố ý nói nhỏ:
"Ta vẽ chơi thôi!" Nói rồi lại cười một cái, đi ra khỏi khách điếm. Để lại tiểu nhị vẫn còn ngơ ngẩn đứng đó, tay bưng chậu nước.
Đến khi nghe thấy tiếng ông chủ gọi, hắn mới giật mình vội vàng chạy đi làm việc. Nhưng trong lòng lại thắc mắc: Kì lạ, rõ ràng là một cô nương bình thường, thậm chí có chút xấu, khi cười lại khiến hắn cảm thấy nàng…rất đẹp?
Vương Tuyết Nghi đi bộ bên mép đường, có chút chật vật. Dòng người quả thật rất đông, nàng phải cẩn thận tránh né luồng lách mới có thể miễn cưỡng đi qua. Rốt cuộc Mỹ nhân đài như thế nào mà bọn họ lại điên cuồng như vậy chứ?
Lúc này, xung quanh nàng mọi người bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, chạy về phía trước, để lại nàng đứng giữa khoảng trống.
Chưa kịp thắc mắc chuyện gì xảy ra, Vương Tuyết Nghi quay lưng lại. Nàng nhìn thấy từ phía đối diện, một thiếu niên tóc đen mặc hắc y đang chạy tới, nói hắn chạy cũng không đủ, mà giống chạy trối chết thì đúng hơn. Hắn vừa chạy vừa thở dốc, khiến nàng chú ý là…hắn có một khuôn mặt tuấn mỹ, không…là quá mức tuấn mỹ.
Từng đường nét trên gương mặt giống như được chạm khắc tỉ mỉ. Mày kiếm mắt phượng, mái tóc được búi cao, phần mái phủ xuống một bên mặt, đôi mắt màu tím đặc biệt xinh đẹp…
Ở hiện đại nàng gặp qua không biết bao nhiêu mỹ nam, nhưng mà hắn…quả thật suất đến khó tả.
Nhưng mà đáng tiếc, trên má trái của hắn lại có một vết sẹo đỏ nổi bậc.
Vương Tuyết Nghi nhất thời ngây ngốc đứng đó, nhìn gương mặt kia dần phóng đại trước mắt mình.
Đến khi cảm giác được bàn tay bị nắm lấy kéo đi, nàng mới giật mình tỉnh lại.
"Chạy!" Tên thiếu niên nắm tay nàng hét lớn một tiếng.
Vương Tuyết Nghi kinh ngạc chạy theo, nàng ngoảnh mặt nhìn lại phía sau, nhất thời nét hoảng sợ hiện rõ trên gương mặt.
Không chạy, nói giỡn a! Phía sau là một con quái vật đấy! Cả người nó đều là màu đỏ chói mắt, giống như màu của máu, đôi mắt của nó cũng là một màu đỏ hung ác, răng nanh sắc nhọn nhe ra chờ thời cơ để cắn, rất đáng sợ a!
Thiếu niên vừa kéo nàng chạy vừa lớn tiếng mắng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!