Chương 27: Quyết Đấu Sinh Tử

Ở giữa cầu thang, một cô nương tầm mười lăm mười sáu tuổi giận dữ nhìn Vương Tuyết Nghi, nàng ta có mái tóc đỏ rực chói mắt được quấn lên cầu kì, làn da trắng, cũng có thể coi là một mỹ nhân đi! Nhưng khuôn mặt nhăn nhó nóng nảy lúc này lại làm mất đi nét đẹp vốn có, khiến người ta thấy khó chịu.

"Vì cái gì không cho phép ta ở nơi này dùng cơm?" Vương Tuyết Nghi cũng chỉ liếc nàng ta một cái, lại nhàn nhã tiếp tục ăn.

"Ngươi!" Âu Dương Liên không ngờ ả ta thế nhưng còn dám phản bác. Giọng nói vì sao lại hay như vậy, khiến nàng không khỏi sinh ra ghen tỵ.

Nàng vốn đòi đại ca cho phép đi xem Mỹ nhân đài sắp tới, đại ca lại không cho, làm nàng tức giận đùng đùng bỏ đi. Giữa đường lại gặp ngay cái nữ nhân xấu xí quê mùa khiến nàng gai mắt, liền không có suy nghĩ mắng lớn một câu cho hả giận.

Thế nhưng ả ta lại tỏ thái độ như vậy, nhất thời Âu Dương Liên càng thêm tức.

"Ngươi đồ quái dị! Không biết đây là nơi nào sao? Nhìn lại bản thân mình đi, sao dám bước vào đây dùng cơm hả? Một kẻ xấu xí cũng muốn được ăn ở nơi này sao?"

Âu Dương Liên vừa mắng vừa đi tới cạnh bàn của Vương Tuyết Nghi, hùng hùng hổ hổ mà nói, ánh mắt hung hãn trừng lớn.

Tiếng nói lớn thu hút ánh mắt mọi người xung quanh nhìn về phía này, bọn họ cũng rất hiếu kì tại sao lại có dân thường ở đây?

Vương Tuyết Nghi vẫn không thèm để ý nàng ta, ung dung mà ăn. Khiến cho Âu Dương Liên mặt mày nhăn nhó hết cỡ, tung ra một chưởng đánh nát cái bàn.

Tiếng động lớn khiến cho đám người phía trên lầu cũng xuống nhìn xem, kẻ nào lại to gan như vậy quậy phá ở Tửu Điệp lâu?

Nghe thấy giọng nói chói tai quen thuộc, một đám người đi xuống nhanh nhất, dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ tóc đỏ sang chói, trên người mặc một bộ cẩm bào hoa lệ mà trang nhã, cao quý, tóc búi lên một nửa, tỏa ra khí chất bất phàm. Phía sau hắn có hai người, một nam tuấn mỹ một nữ xinh đẹp, đều là tóc đỏ, lúc này đang kinh ngạc nhìn vào cảnh tượng trước mắt.

"Hơ! Nhìn cái gì? Đây chỉ là cảnh cáo nhỏ của ta thôi! Ngươi tốt nhất tự biết thân biết phận một chút. Còn không mau cút đi!" Âu Dương Liên có chút hả hê, đem toàn bộ ấm ức tròng lòng đều trút lên đầu Vương Tuyết Nghi. Một kẻ bình thường mà cũng muốn cùng nàng đối nghịch sao?

Vương Tuyết Nghi nhàn nhạt nâng mắt nhìn cô nương điêu ngoa trước mặt, tay nàng vẫn còn cầm đôi đũa giữ nguyên tư thế.

Bản thân nàng trước đây cũng là thiên kim tiểu thư người người nịnh bợ, chưa từng trải qua xúc phạm như thế này. Nàng có tôn nghiêm của nàng, không cố ý thì thôi, còn cố tình chọc đến nàng, nàng cũng muốn kẻ đó phải trả giá.

"Ngươi là lão bản nơi này?" Vương Tuyết Nghi một hồi mới hỏi một câu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm Âu Dương Liên.

Mọi người xung quanh nhất thời bị giọng nói của nàng thu hút. Thật không ngờ một cô nương bình thường như vậy lại có giọng nói ôn nhu mềm mại đến thế, nghe thật là đã cái lỗ tai a!

"Không phải!" Âu Dương Liên bất giác trả lời câu hỏi kia của Vương Tuyết Nghi. Không biết thế nào, nhìn vào mắt ả ta nàng lại sinh ra cảm giác sợ hãi.

"Vậy ngươi có cái tư cách gì đứng đây la hét giống như điêu phụ vậy?" Giọng nói của nàng trầm xuống, cô nương này lớn lên thật không biết ý tứ, lại là một cái tiểu thư được nuông chiều đến hư đây mà.

"Ngươi nói cái gì? Nói lại ta nghe xem nào? Bổn công chúa hôm nay nhất định dạy cho ngươi một bài học."

Âu Dương Liên tức đến phát điên, liền nhào tới định tát người. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám mắng nàng, ngoại trừ đại ca. Cái ả tiện nhân này dựa vào cái gì mà mắng nàng?

Tay chưa kịp chạm đến gương mặt kia, đã bị Vương Tuyết Nghi bắt lấy, hất mạnh sang bên.

Thì ra là công chúa, thảo nào kiêu ngạo như vậy!

Nàng lại trở tay tát vào má của Âu Dương Liên một cái rõ kêu, khiến mặt nàng ta lập tức in một dấu tay đỏ nổi bậc.

"Mắng ta, một cái."

Vương Tuyết Nghi lại tát bên má còn lại của Âu Dương Liên thêm một cái nữa.

"Đạp đổ bàn của ta, một cái."

"Phá rối ta dùng bữa, một cái."

Hai người đứng sau nam tử tuấn mỹ lúc nãy kinh ngạc không nói nên lời, nàng kia cư nhiên dám đánh thập muội, sau đó muốn tiến lên ngăn cản, lại bị hắn kéo trở về, bọn họ khó hiểu nhìn hắn.

"Là nó sai trước, kệ nó đi." Tiểu muội này của hắn tính tình đanh đá không phải hắn không biết. Để cho người ta dạy dỗ một chút cũng tốt. Kỳ lạ là, cô nương kia thế nhưng dám cùng người hoàng thất đối nghịch? Ánh mắt của nàng, ẩn chứa cái gì đó khiến hắn không thể rời mắt? Lạnh lùng mà uy nghiêm như vậy!

"Ba cái tát này, coi như ta trả cho ngươi xong rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!