Trải qua mười ngày, Vương Tuyết Nghi cuối cùng tỉnh, việc hấp thụ nguyên tố cũng chấm dứt.
Đôi mắt khẽ mở, nàng nhìn đến A Bóng đang ngủ say bên cạnh, nó tròn tròn, lúc ngủ miệng cứ chu ra thở phì phò, nhìn qua thật rất đáng yêu!
Vương Tuyết Nghi mỉm cười ôn nhu, đưa tay vuốt đầu nó, lại không ngờ làm cho nó thức giấc.
"Nữ vương! Người rốt cuộc tỉnh?" A Bóng mở mắt ra nhìn thấy nàng, lập tức vui mừng nhảy đến.
"Ta chỉ mới nhắm mắt một chút thôi mà? Ngươi làm sao hỏi kì quái như vậy?" Vương Tuyết Nghi nghi ngờ, A Bóng hỏi giống như nàng bất tỉnh rất lâu vậy!
"Ai da nữ vương của ta! Người ngồi yên một chỗ hơn mười ngày rồi đó. Nguyên tố xung quanh đã muốn bị người hút hết rồi."
"Mười ngày sao?" Vương Tuyết Nghi kinh ngạc, sao lại lâu như vậy? Chẳng lẻ, tiến vào trạng thái tĩnh nhập thời gian cùng với bên ngoài bất đồng?
"Đúng vậy. Người bây giờ mau kiểm tra xem tu vi đi!"
Vương Tuyết Nghi vận khí, kinh ngạc phát hiện ra bản thân mạnh hơn rất nhiều, nàng cư nhiên đã đạt đến cảnh giới nhân Sĩ. Này…này không khỏi quá nhanh đi!
Từ thiên thư nàng biết được, đối với những cảnh giới ban đầu, trung bình cũng phải mất từ hai đến ba năm mới có thể đột phá. Còn nàng…trong vòng mười ngày lại trực tiếp bỏ qua cảnh giới nhân Sơ nhảy đến nhân Sĩ!
Vương Tuyết Nghi lại thử kiểm tra thuộc tính nguyên tố của mình, cảm thấy hệ thủy nàng nắm bắt tốt nhất, đã đạt đến cửu cấp giai đoạn cuối rồi. Tiếp theo đến hệ hỏa, là thất cấp giai đoạn giữa, hệ mộc lục cấp giai đoạn cuối, hệ kim và hệ thổ giống nhau là ngũ cấp giai đoạn giữa.
Một người tu luyện nhiều hệ như vậy, cũng không phải dễ dàng, điều này đồng nghĩa với việc nàng phải cố gắng gấp mấy lần người bình thường.
Đối với nàng, phải có một mục tiêu ưu tiên để tập trung tu luyện, tham lam nhiều quá, hậu quả mất được hơn nhiều. Vì vậy, nàng quyết định chuyên tâm tu luyện hệ thủy.
Vương Tuyết Nghi trở tay, một quả cầu nước nhỏ xíu xuất hiện trong tay nàng, nhưng rất nhanh lại bị vỡ ra, sau đó biến mất. Khả năng điều khiển của nàng vẫn còn vụng về.
"Người bây giờ miễn cưỡng cũng chỉ có thể tạo ra sát thương nho nhỏ thôi! Lấy cấp bậc của nữ vương hiện tại, đi ra ngoài nhất định sẽ bị người ta cười đến rụng răng." A Bóng nhìn nàng thi triển ma pháp, bĩu môi. Nó là nói sự thật nha! Tu vi của nữ vương hiện tại chỉ bằng một đứa trẻ sáu bảy tuổi bình thường mà thôi.
"Ặc! Ta biết!" Vương Tuyết Nghi bật cười thành tiếng liếc xéo nó, A Bóng nói chuyện quả thật chẳng biết kiêng nể cái gì! Bất quá đó cũng là điểm nàng thích nhất của nó, nghĩ gì nói nấy, cảm giác rất thân thiết.
Vương Tuyết Nghi rời khỏi đài cao, vừa đi vừa cảm thụ cơ thể thoải mái tràn ngập năng lượng, tu vi tuy thấp, nhưng cũng khiến cho nàng an tâm phần nào.
Sau đó, Vương Tuyết Nghi cùng A Bóng rời khỏi Nguyệt giới.
Bên ngoài, bạch y nam tử nhận thấy có động tĩnh, liền biến thân trở lại nguyên hình, làm một con bạch hổ to lớn uy mãnh.
Trước cây Tiên hồng đơn, vòng tròn trong suốt như mặt kính lần nữa mở ra, từ trong đó bay ra hai cái thân ảnh một lớn một nhỏ.
Vương Tuyết Nghi nhìn xung quanh, thấy rừng Nguyệt Lâm đã khôi phục như cũ, tâm tình không khỏi vui vẻ. Nàng lại nhìn đến bạch hổ đứng ở chỗ kia nhìn nàng, xúc động trong lòng nhất thời dâng trào.
"Đại Bảo!" Vương Tuyết Nghi vui mừng, nàng chạy thật nhanh nhào đến ôm lấy cổ bạch hổ, lưu luyến không buông.
"Đại Bảo! Vết thương của ngươi?" Vương Tuyết Nghi lo lắng xem xét khắp người bạch hổ, trong lòng áy náy, Đại Bảo vì cứu nàng nên mới…
"Đã hoàn toàn bình phục!" Nhìn nàng lo lắng ình, một cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng hắn.
"Thật sao?" Vương Tuyết Nghi vui vẻ nhìn vào mắt bạch hổ, thấy bạch hổ nháy mắt một cái khẽ gật đầu, nàng mới nhẹ nhỏm thả lỏng tâm tình.
Hổ vương lúc này mới liếc mắt nhìn về phía cái cục tròn tròn màu trắng trên đầu nàng, không khỏi nhíu mày.
Nhận thấy bạch hổ nghi hoặc, Vương Tuyết Nghi lúc này mới ý thức A Bóng ở đây, lại ngồi trên đầu nàng nữa chứ. Vương Tuyết Nghi kéo nó xuống, hai tay chộp lấy nó đưa tới trước mặt bạch hổ.
"Đại Bảo! Ngươi xem, nó tên là A Bóng, có phải rất kì cục không?" Vương Tuyết Nghi cười tít mắt, tâm tình của nàng đang rất tốt. Không vì cái gì cả, chỉ vì nàng lại lần nữa được gặp Đại Bảo, lần nữa được ở trong rừng Nguyệt Lâm. Cảm giác được về nhà, quả thật rất thoải mái!
"A Bóng?" Hổ vương nghi hoặc híp mắt lại, giơ ra một cái móng vuốt sắt nhọn, khẽ đâm A Bóng một cái.
Bị tập kích không phòng bị, A Bóng hét thảm một tiếng nhảy vút lên trời, rồi bất ngờ biến thành con khỉ trắng xuất hiện trên đầu hổ vương, tức giận kéo giật túm lông trên đầu hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!