Chương 22: Thiên Thư, Chuyện Xưa

Đi theo A Bóng được một lúc, Vương Tuyết Nghi dừng lại trước một tòa lâu đài đang trôi lơ lửng ở trên không. Dưới chân nàng là vực thẳm không thấy đáy.

"A Bóng! Đây là…?" Lâu đài cũng có thể trụ ở trên không sao? Vương Tuyết Nghi kinh ngạc, là một lâu đài với kiến trúc cổ xưa, đường nét sắc xảo sống động, nền được phủ một lớp màu xanh biếc của bầu trời, chỗ đậm chỗ nhạt, nhìn qua vô cùng cao quý đẹp đẽ.

"Đây là nơi ở của người, tên gọi Nguyệt cát." Nói rồi A Bóng đột nhiên biết mất. Vương Tuyết Nghi lo lắng gọi nó, rồi lại thấy nó đã ở tít trên Nguyệt cát từ lúc nào.

"Nữ vương! Ta ở trên này, người mau lên đây!" A Bóng nhảy nhót hối thúc nàng.

"A Bóng! Ta tuy biết khinh công, nhưng vẫn là không có khả năng nhảy xa như vậy!" Nói giỡn sao? Nàng còn chưa có muốn chết đâu! Vực thẳm dưới chân, thật là đáng sợ mà!

"Người cứ bước lên, tự nhiên sẽ có đường đi!" Nữ vương thật sự quên hết rồi! Khi xưa người chỉ cần lướt một cái, đã vào thẳng trong Nguyệt cát.

"Thật không?"

"Ay da! Ta không lẽ hại người sao?"

Vương Tuyết Nghi có chút do dự, cuối cùng cũng nhấc chân lên, bước về phía trước. Kì lạ thay, một mảng nền màu lam trong suốt hiện ra dưới chân nàng, vững chắc đỡ lấy bàn chân nhỏ. Kinh ngạc chốc lát, nàng lại lấy hết can đảm bước chân kia lên, cả người lúc này hoàn toàn ở trên không, mà bên dưới, chân nàng đặt đến đâu thì tự nhiên sẽ có một tấm chắn hiện ra đỡ lấy, làm cho nàng vừa mừng vừa sợ.

Cũng không do dự lâu, Vương Tuyết Nghi một mạch chạy lên Nguyệt cát, ai biết được cái tấm chắn kia có hay không đột ngột biến mất chứ!

Thở phào một hơi, nàng cuối cùng cũng lên được đây!

"Nữ vương, người làm gì như ma đuổi vậy, sẽ không rớt được đâu!" A Bóng giọng điệu có chút chán nản, nữ vương hiện tại của nó quả thật nhát gan mà. Trước kia người có bao nhiêu oai phong đâu!

Vương Tuyết Nghi cười cười nhún vai một cái, rồi tự mình đẩy cửa đi vào.

Tận mắt chứng kiến nơi này, nàng không khỏi cảm thán, quả thật rất đẹp a! Nhìn kĩ, từng đồ vật, từng ngõ ngách trong này giống như nàng đã từng thấy, từng đi qua rất nhiều lần! Cũng không hiểu sao, nàng dễ dàng tìm được đường đi, đi thẳng vào chính điện.

Trước mắt nàng, một căn phòng rộng lớn, nàng cảm nhận được, linh khí xung quanh vô cùng nồng hậu, tràn ngập lực lượng. Ở giữa là một cái đài hình tròn cao bằng nửa thân người của nàng, hoa văn trên đó uốn lượn phức tạp.

Theo lời của A Bóng, Vương Tuyết Nghi bước lên cái đài đó, ngồi xếp bằng, hai tay chắp lại trước ngực, ngón cái, ngón áp giữa và ngón út áp lại với nhau. Nàng nhắm mắt lại, miệng lẩm nhẩm đọc chú ngữ mà A Bóng nói, tư thái lúc này nghiêm trang mà ổn trọng, làm cho A Bóng liên tưởng đến nữ vương trước kia, trong lòng không khỏi một trận xúc động.

"Ta

- Nguyệt vương nữ, đích chỉ ngươi Thiên thư, ta ra lệnh cho ngươi, giải trừ phong ấn, băt đầu từ bây giờ, thuộc quyền sở hữu Vương Tuyết Nghi ta."

"Thiên thư, MỞ RA!"

Lời nói vừa dứt, cả thân thể Vương Tuyết Nghi nhẹ nhàng bay lên, cuối cùng lơ lửng ở giữa không trung.

Lúc này, xung quanh nàng bỗng xuất hiện một vầng hào quang màu lam bao phủ toàn bộ cơ thể, đem nàng bọc ở bên trong. Tiếp đó, vô số con chữ hiện lên, điên cuồng xoay quanh.

Bên trong, Vương Tuyết Nghi đang nhắm mắt, nhưng nàng dùng tinh thần lực, nhìn thấy một cuốn thiên thư phát sáng mở ra trước mắt, từng chữ từng chữ tiến hành dung nhập vào đầu.

Nguyệt Linh đại lục, có rất nhiều nơi con người chưa biết đến, cũng như tồn tại nhiều thế giới khác nhau. Trong đó, tiêu biểu hiện nay là nhân giới, ma giới, yêu giới, thần giới,…

Các chủng tộc cũng rất đa dạng: nhân loại, yêu quái, ngư tộc, điểu tộc, long tộc,… Nhân loại cùng ngư tộc, điểu tộc, long tộc,…thường tự có một ranh giới không can thiệp với nhau, nhưng vẫn có nhiều kẻ tìm đến vì báu vật, đều rước họa vào thân, quan hệ giữa các tộc vô cùng phức tạp.

Điểm chung chính là tất cả đều tu luyện, mỗi chủng tộc có phương pháp và cách thức tu luyện riêng. Đối với nhân loại, bước đầu tiên quan trọng nhất chính là khai thông các đường kinh mạch trong cơ thể, việc khai thông kinh mạch đi kèm với việc tu luyện, cũng chính là nhân tố quyết định tốc độ tu luyện của mỗi người, từ đó có sự khác biệt thực lực.

Quá trình tu luyện trải qua tám giai đoạn: Người mới tu luyện gọi là cấp bậc nhân Sơ, cao hơn là nhân sĩ, đến nhân sư, nhân Đại, nhân Tông, nhân Tôn, nhân Thánh, nhân Thần. Mỗi cấp bậc lại chia ra làm mười cấp nhỏ, mỗi cấp lại có ba giai đoạn sơ, trung, cao cấp.

Trung bình một người tu luyện khoảng hai đến ba năm mới thăng một cấp, từ cấp bậc nhân Sơ đến nhân Sĩ khá dễ dàng, để đạt đến chỉ là vấn đề thời gian. Bắt đầu từ nhân Đại tương đối khó khăn, đến nhân Tông lại là rất khó khăn, có người cả đời tu luyện cũng không có đạt đến. Càng về sau, mỗi cái giai đoạn sơ cấp, trung cấp càng vô cùng khó khăn hơn nữa, một phần còn tùy vào vận may hay gia thế của mỗi người gặp được linh thạch hay các bảo bối trợ giúp tu luyện khác mà thăng cấp nhanh chóng.

Đây cũng là nguyên do tạo nên khác biệt thực lực của mỗi người.

Các giai đoạn bậc Sơ, Sĩ, Sư, Đại, Tông, Tôn, Thánh, Thần đa số cũng được dùng làm thước đo áp dụng tu luyện cho các chủng tộc khác.

Trên đại lục có nhiều chức nghề, tiêu biểu là ma pháp sư, thuần thú sư, luyện dược sư, chiến sĩ, công hội lính đánh thuê, thương gia,…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!