Ngay lúc này, bất ngờ từ trên không trung rơi xuống những vật thể màu đen nho nhỏ. Lập tức cả không gian tràn ngập khói trắng dày đặc, che khuất hết tầm nhìn, đám người bắt đầu hỗn loạn ầm ĩ mò lung tung tìm đường. Dương Bân cùng mười mấy vị cao thủ thì hốt hoảng tìm kiếm thân ảnh bạch hổ, bọn họ có một dự cảm chẳng lành.
"Đại Bảo, ta đến trễ!" Vương Tuyết Nghi liên kết tinh thần lực nói chuyện với hổ vương. Là nàng vô dụng, để cho Đại Bảo lâm vào tình trạng này, trong lòng không khỏi đau xót.
"Là nàng…
Là nàng thật sao?"
Không lời nào có thể diễn tả nỗi vui mừng khôn siết lúc này của hổ vương, người mà hắn muốn gặp nhất, lúc này đang ở bên hắn. Nàng thật sự đã đến!
"Là ta!" Nàng nhẹ nhàng ôn nhu trả lời.
Tốt quá rồi…!
Vương Tuyết Nghi đột nhiên cả người đổ xuống, hổ vương nhanh chóng đón được nàng trên lưng. Bởi vì cơ thể nàng đã đến giới hạn, lúc này toàn bộ ôm lấy cổ Đại Bảo.
Giống như có một sức mạnh vô hình nào đó, khiến cho hổ vương trọng thương nặng cũng đủ sức đứng dậy, cõng nàng lê chân bước đi.
Khói mù đã tan hết, đám người lúc này mới vô cùng kinh ngạc há hốc mồm nhìn bóng dáng nhỏ bé ngồi trên lưng bạch hổ, bộ dáng của nàng có vẻ rất mệt mỏi, nhưng lại khiến bọn họ không thể rời mắt…
Cái chính là, nàng ta cư nhiên có thể ngồi trên lưng nó cùng rời đi!
Điều này chứng tỏ cái gì?
Nàng ta là thuần thú sư sao?
Không thể nào, thuần thú sư biến thái thế nào mà đạt đên trình độ này? Trong khi cô nương kia còn rất trẻ! Bọn họ già thế này vẫn không thu phục được, nàng ta như thế nào có thể chứ?
Nhưng mà giải thích tình cảnh trước mắt như thế nào đây?
Bạch Lạc Hiên cùng Tư Đồ Duẫn kinh ngạc nhìn bóng lưng quen thuộc, trong lòng xôn xao khác thường. Bạch Lạc Hiên ánh mắt thâm trầm, hắn không dám chắc người kia là Vương Tuyết Nghi. Nàng ta không có khả năng đi xa như vậy từ trong cung ra. Nhưng mà ngoài nàng ta, còn có ai khống chế được bất kì ma thú?
"Chết tiệt, mau đuổi theo, các ngươi muốn nàng ta cướp mất nó ư?" Dương Bân bình tĩnh lại đầu tiên, mới tức giận mắng chửi, tự bản thân cũng đã chạy đi trước.
Những người khác lúc này mới ý thức, cũng nhanh chân đuổi theo.
Nhận thấy đám người phía sau, hổ vương cũng tăng tốc chạy đi, cái chân đau đớn, máu chảy ra càng nhiều. Khiến cho Vương Tuyết Nghi đau lòng không thôi! Bọn người đáng hận, hành hạ Đại Bảo thành như vậy!
Tốc độ của hổ vương lúc này không thể bỏ xa được đám người, bọn họ càng đuổi càng gần, hàng trăm người đuổi theo đã muốn đuổi kịp.
Vương Tuyết Nghi sốt ruột, cầm mấy quả bom khí trong tay, khẽ xoay người, nàng ngoảnh mặt lại, trong màn đêm bóng tối bao trùm, chỉ có ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng, chiếu rõ ràng gương mặt của nàng.
Vào thời khắc đó…
Thời gian như ngừng trôi!
Toàn bộ giống như đứng hình, ngây ngốc tại chỗ…
Phía trước, vài loạn tóc bởi vì gió thổi mà bay phất phơ trong không trung, từng sợi tóc đen nhánh hòa quyện vào bóng tối, nhẹ nhàng tung bay theo gió. Một khuôn mặt tuyệt mỹ tuyệt sắc hiện ra đập vào mắt bọn họ. Một khuôn mặt mà đến tưởng tượng cũng không thể hình dung ra, thế gian này tưởng chừng cũng không thể tồn tại.
Đó là một khuôn mặt mà không từ ngữ nào có thể hình dung. Da thịt trắng nõn nà, trơn bóng như bạch ngọc, tựa hồ bấm một cái cũng có thể bấm ra nước.
Đặc biệt là đôi mắt kia, là một đôi mắt khó có thể tưởng tượng được, nó phảng phất giống như bầu trời đêm sâu thăm thẳm, chớp động tựa những vì sao lấp lánh nổi bật trong bóng đêm, lại phảng phất êm dịu như nước hồ mùa xuân, nhưng trong sự êm dịu đó lúc này lại mang theo nét buồn đau thương, khiến cho người ta muốn đem nàng bảo bọc thật kĩ.
Trong gió, nhàn nhạt đưa tới hương thơm thanh mát, chui vào chóp mũi bọn họ, chọc tâm càng say mê.
Đôi môi đỏ mọng kiều diễm khẽ mở, làm ra một loại dụ hoặc chết người, khiến cho người ta sinh ra một loại khát vọng, muốn giữ lấy, muốn chiếm đoạt,…
Dưới ánh trăng sáng, dung nhan kia hiển hiện rõ ràng! Kết hợp với màn đêm càng khiến cho nàng giống như ở xa xa, mờ ảo, không với tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!