Bên này lão hổ thấy nàng bất động, nó cũng không có tiến lên, hừ, nó mới không thèm ăn thịt cái nhân loại ghê tởm này, con người đều là một lũ tham lam độc ác, luôn tìm cách săn giết thần dân của nó, thân là chúa tể rừng Nguyệt Lâm, nó há có thể tha cho kẻ dám ngồi lên lưng mình, đặc biệt là loại nó khinh thường nhất này. Nghĩ vậy, một cỗ tức giận lại dâng lên, răng nanh sắt nhọn lóe sáng giữa màn đêm.
Thân vừa động, lão hổ nhanh như chớp chộp tới Vương Tuyết Nghi.
Nàng cả kinh theo bản năng nhảy qua một vòng tránh thoát, sợ hãi ngã trên mặt đất lăn mấy vòng, va chạm mạnh khiến nàng toàn thân đau nhức.
Hổ vương thấy nàng vậy mà có thể tránh thoát công kích của nó, một nhân loại nhỏ bé mà cũng thoát được, nhất thời tức giận lại càng xông lên, gầm to một tiếng thân thể uy mãnh to lớn một lần nữa lao tới Vương Tuyết Nghi.
Mắt thấy lão hổ càng ngày càng phóng đại trước mặt, Vương Tuyết Nghi vô cùng sợ hãi theo phản xạ đưa tay trái lên che trước mặt, rồi, hết rồi, đời nàng đến đây coi như tận.
Đúng lúc nàng cho rằng phải chết không thể nghi ngờ, thì bỗng nhiên chiếc nhẫn trên tay nàng phát ra hào quang sáng chói mắt, hổ vương đột nhiên bị đánh bật ra xa chạm vào thân cây.
"Bịch" một tiếng, thân thể va chạm mạnh rơi xuống đất, con hổ nặng nề gắng gượng bò dậy, đôi mắt không thể tin nhìn Vương Tuyết Nghi.
Bên này Vương tuyết Nghi thấy có gì đó không đúng, lúc này mới mở mắt ra xem thử, vừa nhìn, hai mắt nàng mở to, lão hổ tại sao ngồi đó nhìn nàng, không phải muốn ăn thịt nàng sao? Hay là, nó muốn chơi đùa với con mồi trước khi ăn, nghĩ vậy nàng lại càng không khỏi sợ hãi nhìn nó.
Ngoài dự đoán của nàng, lão hổ đột nhiên đi tới, hai chân trước khụy xuống, đầu cúi thấp, một bộ trịnh trọng cung kính hướng nàng quỳ.
Vương Tuyết Nghi mắt lại càng mở lớn nhìn sự việc khó tiếp thu đang diễn ra trước mắt. Này! Không phải mới vừa rồi còn muốn giết nàng sao? Bây giờ lại giống như sợ nàng rồi.
Ánh sáng trên nhẫn vẫn chưa tắt hoàn toàn, thu hút tầm mắt của Vương Tuyết Nghi, vừa nhìn, nàng liền cả kinh, nhẫn cũng có thể phát sáng sao, nàng đeo nó từ nhỏ cũng không có thấy nó sáng đâu, đột nhiên nhớ lại vừa rồi nàng nhắm mắt, hình như có cảm thấy được bên ngoài phát sáng, chẳng lẽ cùng sự việc lão hổ này thay đổi thái độ có liên quan?
Đúng lúc này, một cơn choáng váng ập đến trong đầu, Vương Tuyết Nghi đột nhiên ngất xỉu. Cả thân hình nhẹ nhàng trôi nổi giữa không trung, rồi vút một cái hóa thành một đạo sáng trắng bay về một hướng, bạch hổ kinh ngạc xen lẫn hưng phấn đuổi theo sau.
…
Một đêm đi qua, ngày mới lại đến, vạn vật lại tiếp tục sự sống, tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách thật êm tai, ánh sáng mong manh chiếu lên khu rừng rậm rạp, len lõi xuyên qua từng khe hở, chiếu lên khuôn mặt tuyệt mỹ của thiếu nữ đang nằm trên giường đá.
Vương Tuyết Nghi chậm rãi mở mắt. Thật kì lạ! Sao đầu nàng lại đau như vậy, từ khi nào trong đầu xuất hiện nhiều hình ảnh cùng mấy cái gì mà bí pháp, thượng cổ, làm đầu nàng loạn hết cả lên. Không biết qua bao lâu, đầu nàng bắt đầu hết đau, bộ nhớ cũng ổn định cùng với nhiều thông tin xuất hiện. Nàng hiện tại biết được mình đã xuyên đến một cái dị giới có ma thú, có đấu khí, ma pháp gì gì đó giống như trong tiểu thuyết nàng từng đọc.
A!
Nàng đột nhiên nhớ tới, chiếc nhẫn trên tay này có phải là cái gì mà nhẫn không gian, bởi vì nàng phát hiện mình có thể dùng linh thức vào bên trong, nhưng mà trong này, nàng lại có thể nhìn thấy chính mình, này là cả cơ thể của nàng cũng có thể vào đi!
Bên trong ánh sáng vừa đủ, nàng nhìn thấy một cánh cổng lớn có kiến trúc hoa văn kì lạ bị đóng chặt, Vương Tuyết Nghi thử mở nhiều lần bằng đủ mọi cách mà không được.
Đến lúc mệt lã người nàng chán chường lẩm bẩm:
" Vừng ơi mở ra !"
Một phút…
Hai phút…
Ba phút…
Năm phút…
Cửa vẫn không mở.
Vương Tuyết Nghi đập tay vào trán một cái rồi ngồi bệt xuống nghỉ ngơi, bực mình nói một câu:
"Đợi bà đây về được, bà lấy tấn mìn cho ngươi nổ chết!"
Lời vừa nói ra, đột nhiên giữa không trung hiện lên một quyển sách được ánh sáng bao phủ, dần dần ánh sáng tan đi để lộ một cuốn sách mỏng có bìa được khắc họa theo phong cách cổ điển.
Vương Tuyết Nghi hai mắt sáng ngời bước đến.
Không phải chứ ? Tại sao lúc nào nàng nói vu vơ cũng đều linh nghiệm thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!