Chương 19: Đại Bảo Gặp Nguy

Tại một góc nhỏ bên trong rừng Nguyệt Lâm, gió thổi mạnh làm lá cây vang lên xào xạc, thiếu nữ bạch y bất tỉnh nằm dưới đất, gió thổi qua tóc trên trán nàng, khiến cho vài loạn tung bay , để lộ một dung nhan tuyệt thế.

Bỗng nhiên, đôi mi dài cong khẽ động, chậm rãi mở ra, là một đôi thủy mâu trong suốt, trắng đen rõ ràng.

Vương Tuyết Nghi mệt mỏi quan sát xung quanh, rồi như giật mình ngồi bật dậy, đôi mắt mở lớn nhìn mấy cái xác chết nằm bên cạnh. Nàng sợ hãi không dám động đậy, run rẩy nhìn lần lượt từng cái xác, từng cái tay nằm rãi rác trong đêm tối tịch mịch càng thêm đáng sợ.

"Đây là chuyện gì xảy ra?" Vương Tuyết Nghi cố nhớ, rồi những hình ảnh tối qua lướt qua đầu nàng, khiến nàng vô cùng khủng hoảng, không dám tin hình ảnh trong đầu mình.

"Là ta sao?

Không thể nào…

Ta làm sao có thể giết người? Không phải ta? Đúng! Không phải!"

Nàng như người mất hồn đứng lên lảo đảo vội vàng chạy đi. Trong lòng vô cùng sợ hãi. Nàng dù sao cũng là người hiện đại, từ nhỏ lớn lên trong một xã hội nhân quyền, mạng người rất quan trọng, giết người là phải đi tù, thậm chí bị tử hình. Như vậy! Bảo nàng chấp nhận chuyện tối qua giết người làm sao có thể? Nhưng mà Vương Tuyết Nghi lại quên mất, nàng vốn đã không còn ở hiện đại. Nơi nàng hiện đang ở chính là một thế giới khốc liệt, mà mạng người ở đây lại không mấy người quan tâm.

Có chết, cũng chỉ có thể trách ngươi quá yếu, không địch nổi người ta. Đây là một cái thế giới cường võ vi tôn, là nơi cá lớn nuốt cá bé.

RỐNG…

Đột nhiên một tiếng rống dài vang vọng cả đất trời vang lên, là tiếng của một con ma thú cường đại, có thể nghe ra sự tức giận ngập trời của nó, tiếng gầm thét uy mãnh như đang cảnh cáo kẻ nào đó.

Vương Tuyết Nghi vốn đang chạy như người mất hồn, chợt nghe tiếng gầm thét quen thuộc kéo nàng trở về. Đôi mắt thoáng chốc hiện lên vẻ vui mừng, rồi lại đau lòng. Bởi vì nàng nàng nhận ra, trong đó còn có một tia tuyệt vọng không cam tâm. Không ai khác, đó là Đại Bảo của nàng!

"Đại Bảo! Đại Bảo đang ở đây?" Vương Tuyết Nghi ngay lập tức dùng tinh thần lực liên kết với Đại Bảo, nhưng nàng lại thất bại, bởi vì khoảng cách quá xa. Rừng Nguyệt Lâm chính là vô cùng rộng lớn, diện tích của nó có thể sánh ngang một quốc gia, là một trong những nơi nguy hiểm nhất trên Nguyệt Linh đại lục.

Tại một nơi khác sâu bên trong Nguyệt Lâm, một cuộc chiến căng thẳng đang diễn ra. Trong bóng tối bao trùm, nhờ ánh trăng mới có thể thấy rõ mấy chục cái xác nằm rải rác, máu đã thấm đỏ cả mặt đất. Chỉ còn lại mười mấy người còn trụ nổi đứng đó, trên người đã có nhiều vết thương, máu đỏ loang lỗ ướt cả y phục. Phía sau những người này còn có hàng trăm tên thủ thế không dám xông lên.

Nhưng trên mặt bọn họ đều là một biểu tình nghiêm trọng nhìn về phía mãnh thú đáng sợ kia.

Là một con bạch hổ viền đen to lớn uy mãnh, trên bộ lông trắng toát của nó lúc này lại có thêm nhiều mảng đỏ, cho thấy nó cũng đã bị thương không nhẹ. Nhưng khí tức của nó vẫn vô cùng đáng sợ, toát ra hơi thở của một vị vương giả.

Trên trán nó là một hoa văn hình chữ "vương" màu vàng kim rực rỡ, ánh mắt nó lúc này híp lại, nhìn chằm chằm đám người trước mặt, tức giận rống to, uy áp mạnh mẽ vang vọng cả khu rừng, khiến đám người phải lui ra vài bước.

"Các vị huynh đệ! Con ma thú này quả thật lợi hại, bị thương như vậy mà vẫn còn quá mạnh!" Một vị nam nhân trung niên lúc này hướng mấy người kia nói. Hắn chính là một cao thủ võ lâm được mời đi cùng trong chuyến đi này. Cũng có nhiều cao thủ tu vi rất cao có mặt ở đây.

"Lâm huynh! Trong mấy người chúng ta, thấp nhất cũng là ngũ cấp nhân Tông, cấp bậc nhân Tôn có tám người, đã là trên đại lục ít người địch nổi, ngươi xem ma thú này cũng đã bị thương nặng, ta không tin không đánh bại nó." Một vị trung nhân khác râu ria đầy mặt cướp lời nói.

Trong đám người, Bạch Lạc Hiên cùng Tư Đồ Duẫn cũng có mặt, chỉ thấy trên mặt bọn họ mày kiếm nhíu chặt. Hai người hình như cùng cảm giác được, con bạch hổ này không đơn giản. Chữ "vương" trên trán nó, là biểu thị cho cái gì? Chẳng lẽ…? Đột nhiên, mắt của Tư Đồ Duẫn mở lớn, hắn hướng đám người hô to:

"Là vua rừng Nguyệt Lâm, là đại chúa tể Nguyệt Lâm! Các vị tiền bối, mau rút đi!" Hắn có từng nghe nói qua, đại chúa tể khu rừng này có một chữ "vương" trên trán. Sức mạnh của nó trên đại lục chính là khả năng có người đấu lại là vô cùng thấp.

Nghe lời nói của Tư Đồ Duẫn, đám người bày ra một bộ khinh thường.

"Này ngũ vương gia, ta biết ngươi tu vi thấp nhất trong bọn ta, có thể thông cảm, nhưng là ngươi nói như vậy, thật là đánh gía thấp năng lực của chúa tể nơi này! Ngươi xem, cho dù khí thế của nó vẫn còn đáng sợ, nhưng mà không phải bị bọn ta đánh thành máu đầy người sao?" Nói rồi hắn lại cười to, khiến cho Tư Đồ Duẫn tức giận đầy mặt, hắn dù sao cũng được coi là một cái thiên tài trên đại lục, lại bị nói là yếu nhất.

Lòng tự trọng không khỏi bị tổn thương.

"Ngươi…"

"Ngươi cái gì? Đợi bọn ta giải quyết nó xong, sẽ chia phần hồn khí cho ngươi. Chúng ta có một thuần thú sư ở đây, còn sợ không bắt được hồn khí của nó sao? Đáng tiếc là nó quả thật quá mạnh quá hung dữ, Bạch Lạc Hiên thái tử ở đây cũng khó có thể thu phục. Nếu không, có thể đem nó làm thành thú sủng bên người quả thật rất rất là tuyệt nha!" Hắn nói câu này làm ấy tên khác nhìn hắn không thuận mắt, nếu quả thật thu phục được làm thú sủng, vậy ai sẽ sở hữu nó?

"Ta nói là thật!" Tư Đồ Duẫn nhìn thấy ánh mắt ngày càng rực lửa của bạch hổ, liền hoảng sợ.

RỐNG…

Lại một trận cuồng phong mạnh mẽ ập đến, bạch hổ đã tức giận tới cực điểm, bọn người này cư nhiên dám dẫm đạp lên tôn nghiêm của nó, dám bảo đem nó diệt trừ lấy hồn khí. Hừ! Nếu không phải mấy ngày này nó chạy đi khắp nơi dùng linh lực cứu vớt thần dân của nó, đã tiêu hao gần hết toàn bộ sức mạnh, hiên tại là lúc nó yếu ớt nhất, bọn chúng lại cùng nhau kéo đến!

Chết tiệt!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!