Vương Tuyết Nghi thân thủ nhanh nhẹn tránh thoát quan binh, đến trước cổng hoàng cung, nàng dùng khinh công định nhảy qua tường lớn cao ngất, nhưng không thành công. Nàng thầm hối hận trước kia không chăm chỉ luyện tập, bây giờ thì tốt rồi, tường này cũng không qua nổi.
Bởi vì nàng thất bại, cũng đã khiến mấy tên thị vệ cưỡi Điêu thú chú ý, phát hiện có người muốn trốn khỏi hoàng cung, bọn họ liền đằng đằng sát khí hướng nàng bay tới, trong tay cũng đã hình thành một khối cầu màu vàng có linh khí vờn quanh.
"Kẻ nào to gan? Dám tự ý rời cung!" Một thị vệ đang bay tới, khoảng cách của hắn cùng nơi Vương Tuyết Nghi đứng là gần nhất, quả cầu khí màu vàng trong tay hắn đậm và lớn hơn những kẻ khác, có thể thấy tu vi của hắn cao hơn.
Mắt nhìn Điêu thú ngày càng gần, ánh mắt của nó hung hãn sắt bén, Vương Tuyết Nghi nhất thời sợ hãi trong lòng. Nhưng rất nhanh nàng dùng tinh thần lực liên kết với Điêu thú. Cuối cùng, chỉ thấy nó đột nhiên hai mắt mở to, rồi vô cùng phấn khích, Vương Tuyết Nghi còn có thể nhận ra một tia vui mừng trong mắt nó.
Điêu thú là loại ma thú có hình dạng giống với chim đại bàn, chỉ là kích thước của nó rất lớn, có thể chở được cả hai người. Đây là loài phổ biến được nuôi dưỡng trong hoàng cung vào mục đích chuyên chở người, ở đây là quan binh, thị vệ.
Lúc này, Điêu thú đột nhiên nghiêng người lộn một vòng, khiến cho tên thị vệ hoảng hốt rơi xuống ngã trên mặt đất. Rồi nó dùng tốc độ rất nhanh đến gần Vương Tuyết Nghi, nằm xuống dưới chân nàng, đợi nàng ngồi lên, nó mới vỗ cánh bay vụt đi trước hàng chục con mắt ngỡ ngàng của bọn lính canh và thị vệ.
Đến khi bay đến cổng thành, mấy tên lính canh nhìn thấy một con Điêu thú bay qua rất nhanh, bay thẳng ra khỏi thành. Nhưng vì bình thường chỉ có thị vệ canh giữ trong hoàng cung mới được cưỡi, cho nên bọn họ cũng không để ý đến, mà chỉ nghĩ thị vệ kia có nhiệm vụ cấp bách.
Trên bầu trời rộng lớn, Vương Tuyết Nghi liều mạng ôm lấy cổ của Điêu thú, nàng dù sao cũng là lần đầu tiên ngồi trên lưng một con vật bay đi nhanh như vậy, cảm giác gió mạnh vù vù bên tai, thật sự khiến nàng có chút hoảng sợ.
"Điêu thú! Ngươi có thể đưa ta đến rừng Nguyệt Lâm không?"
"Bẩm nữ vương, từ nơi này đến đó mất khoảng bốn canh giờ, người yên tâm, thần miễn cưỡng cũng có thể đến nơi." Điêu thú nghe nàng hỏi thì cung kính nâng mắt hướng nàng nói. Thể lực của nó tuy có hạn, nhưng nữ vương đã yêu cầu, nó nhất định phải hoàn thành cho tốt. Từ khoảnh khắc nữ vương liên kết với nó, kí ức truyền thừa ào ạt dồn về, nhắc nhở nó biết người này chính là Nguyệt vương nữ, người lại xuất thế sau một ngàn năm biến mất khỏi đại lục.
"Phiền ngươi, ta phải đến đó càng nhanh càng tốt." Bốn canh giờ sao? Tức là khoảng tám tiếng, nàng liệu có kịp đến trước khi trăng tàn? Vương Tuyết Nghi lúc này trong lòng nôn nóng lo sợ, chợt tiếng nói ngái ngủ của Tiểu bạch lại vang lên:
"Nữ vương! Đến Nguyệt Lâm làm gì vậy?" Nó ngáp một cái rõ dài, rồi chợt nhận ra bản thân là…là đang ở trên không, nhất thời hoảng sợ hét lên.
"Píp… Ôi nữ vương ơi! Người cưỡi Điêu thú sao không nói trước cho ta một tiếng a? Pip…" Tiểu bạch ôm dính chặt lấy người Vương Tuyết Nghi, mặt mày tái mét. Oa oa…nó chính là bị say sóng đó, sóng biển cũng say mà sóng trên cao cũng say, nữ vương sao lại đối với nó như vậy?
"Câm miệng, nữ vương đang có việc cấp bách, ngươi thân là thần dân sao lại có thể ăn nói với người như vậy?" Điêu thú nghe lời nói vô lễ của Tiểu bạch, tức giận mắng nó.
"Ô hay, cái con tiểu Điêu kia! Ngươi là cái gì mà dám ở đây lớn giọng với ta?"
"Ngươi
"Ngươi cái gì? Nhỏ thì làm việc nhỏ, đừng xen vào chuyện của bổn đại gia!"
"…"
Điêu thú cũng không thèm lên tiếng nữa. Con thỏ này dù sao cũng là ma thú bát cấp, nó không phải đối thủ. Hừ!
Nhìn một thỏ một chim gây hấn, Vương Tuyết Nghi đau đầu, lôi kéo Tiểu bạch trở vào không gian của ma thú, nhốt nó lại. Nàng cũng không biết đó là cái gì, chỉ biết Tiểu bạch ở trong đó, mà nàng cũng dễ dàng điều khiển cái không gian này.
Thoáng một cái, đã qua hai canh giờ. Điêu thú cũng bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi, tốc độ cũng giảm đi.
"Ngươi còn có thể tiếp tục không?" Vương Tuyết Nghi lo lắng hỏi.
"Thần nhất định cố gắng đến cùng, nữ vương người chớ bận tâm!"
Lại một canh giờ trôi qua, Điêu thú lúc này đã không thể gắng gượng thêm chút nào nữa, nó đành lấy chút sức lực cuối cùng lảo đảo hạ cánh an toàn. Đến mặt đất thì lập tức lăn ra nằm thở gấp.
"Ngươi thế nào rồi?" Nhìn Điêu thú vì nàng mà cố gắng như vậy, trong lòng Vương Tuyết Nghi rất cảm kích. Nàng ôm nó không biết làm thế nào, thì giọng nói của Tiểu bạch lại vang lên trong đầu: "Nữ vương mau đưa nó vào đây, trong này đối với nó rất có lợi, ta sẽ chăm sóc giúp."
Theo lời Tiểu bạch, nàng dụng tinh thần đưa Điêu thú vào không gian của Tiểu bạch. Sau đó nhanh chóng dùng tốc độ khinh công nhanh nhất có thể hướng rừng Nguyệt Lâm bay đến.
Bởi vì không luyện tập khinh công, Vương Tuyết Nghi miễn cưỡng mới có thể đến được bìa rừng Nguyệt Lâm, trời cũng đã chập tối. Đứng trước cảnh vật quen thuộc mà tiêu điều này, trong lòng nàng lại dâng lên chua xót, mệt mỏi bây giờ không ngăn nổi bước chân nàng tiến vào trong, bao kỉ niệm lúc trước chợt ùa về, thật vui vẻ biết mấy.
Nghĩ đến chúng có thể đang chịu sự truy lùng của bọn người hoàng thất, thậm chí bị giết chết, tim nàng như bị bóp chặt, thật khó thở, cảm giác giống như đã tồn tại từ rất lâu rất lâu rồi…
Bên trong Nguyệt Lâm, thỉnh thoảng lại có tiếng ma thú rống lên thảm thiết, có đau thương, có phẫn nộ. Khung cảnh tiêu điều, tàn tích mấy ngày trước do thiên kiếp để lại vẫn còn đó, nhưng độ dày của rừng vẫn có thể bằng một khu rừng bình thường, bởi vì đám cháy kia không thể thiêu trụi hết cây ở đây.
Một đám người với quy mô lớn đứng giẫm trên những cái cây cháy khô, bọn họ lúc này đều nhìn về con vật lông vàng có đốm đen đang nằm thở hỗn hển trên mặt đất, trên trán nó còn có một kí hiệu kì dị phát sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!