Trong lúc tức giận, Bạch Thủy Nhan liền chỉ tay vào Vương Tuyết Nghi, mặt mày cau có lớn tiếng:
"Cái gì thuần thú sư, chỉ giỏi gạt người. Ta không để cho ngươi gạt hoàng huynh."
Nhất thời, mọi người đều kinh ngạc quay lại nhìn, rồi xôn xao bàn tán. Bạch Lạc Hiên nhíu mày, đôi mắt bức người hướng Bạch Thủy Nhan hô một tiếng:
"Nói bậy!"
"Hoàng huynh, đừng để ả ta gạt, không tin… ?" Nàng ta dậm chân, rồi hung dữ quay sang Vương Tuyết Nghi: "Ngươi! Có bản lĩnh thử triệu hồi một con ma thú đi?" Ta mới không tin, ở đâu chui ra một thuần thú sư trên đường chứ? Ả ta đã sử dụng thủ đoạn gì gạt hoàng huynh rồi?
Mọi người kinh ngạc nhìn Vương Tuyết Nghi, mang theo ánh mắt dò xét, công chúa Ngân Thủy quốc lại đi tố cáo người của mình, trong này nhất định là có chuyện.
Vương Tuyết Nghi kinh ngạc, cô công chúa này! Có phải bị ngốc rồi không? Tự dưng lại nổi hứng tố cáo nàng?
Trước ánh mắt nghi ngờ của mọi người, hoàng hậu lại nói:
"Tiểu thư, có phải nên chứng minh một chút không?"
"Ta…" Làm sao đây, xung quanh không có ma thú bát cấp, chỉ có dưới ngũ cấp là cùng.
"Thế nào? Không biết?" Bạch Thủy Nhan nhìn thấy nàng chần chờ, càng khẳng định mình đúng, vì thế mỉm cười giương mặt kiêu ngạo hỏi.
Vương Tuyết Nghi không nhìn nàng ta, chỉ cúi mặt suy nghĩ. Lúc này, tiếng của Tiểu Bạch lại vang lên trong đầu nàng: "Nữ vương, ta chính là ma thú bát cấp a! Người quên rồi sao?" Tiểu Bạch đợi mãi không thấy nàng gọi, liền thử nhắc nhở, không phải quên thật chứ?
"Ai da! Ta quả thật quên rồi! Tiểu Bạch, biểu diễn tốt một chút!" Vương Tuyết Nghi gần như vỗ đùi một cái, sao nàng lại quên mất chứ?
"…" Tiểu Bạch triệt để thất vọng tràn trề, nó…nó là một cái ma thú bát cấp hiếm có đó, người ta cầu còn khó, nữ vương làm sao có thể quên được chứ?
Trong lúc mọi người gần như khẳng định Vương Tuyết Nghi lừa gạt, thì nàng lại đột nhiên ngẩng đầu nói:
"Tiểu Bạch!"
Chỉ thấy một trận gió bay ra, hình thành sương mờ màu cam, rồi dần dần hiện rõ hình dáng của một con thỏ trắng đáng yêu, nó lượn lờ chạy nhảy một lát, cuối cùng yên vị trên vai Vương Tuyết Nghi, gãi gãi chân. Mắt của Bạch Thủy Nhan mở to, không tin nhìn chằm chằm con thỏ. Ả ta…ả ta thật sự có thể triệu hồi ma thú, như vậy, không lẽ hoàng huynh không có nói sai?
"Nhìn xem, là ma thú bát cấp đó!"
"Đúng vậy a, ma khí của nó màu cam, là bát cấp, là bát cấp!"
"Ta đoán không nhầm thì đây là huyễn thú Bạch thỏ hiếm có a, trời ạ, là một con huyễn thú còn nhỏ, như vậy đã bát cấp!"
"Thật không?" Một người vừa nghe mở to mắt lớn tiếng hỏi.
"Đúng vậy, thỏ trắng là một loại huyễn thú lợi hại khó gặp."
"…"
Từng đợt hít khí lạnh vang lên, mọi người kinh ngạc nhìn huyễn thú trên vai Vương Tuyết Nghi, nàng ta, thật sự rất lợi hại, thu phục được cả huyễn thú! Như vậy đại lục có thêm một thiên tài thuần thú sư rồi. Ai nấy đều kính phục nhìn Vương Tuyết Nghi, trong lòng không khỏi khao khát có được một thuần thú sư làm việc ình, đồng thời không khỏi ghen tỵ với Ngân Thủy quốc. Tại sao thiên tài đều chạy đến đó a?
Vương Tuyết Nghi lúc này mới quay sang nhìn vẻ mặt khó chịu của Bạch Thủy Nhan, mỉm cười nói:
"Công chúa đã tin?"
"Ta… Hừ" Trừng mắt một cái, nàng ta tức giận xấu hổ chạy đi, một a hoàn liền vội vàng chạy theo. Hoàng hậu nhìn theo, vẻ mặt lo lắng nói:
"Công chúa không sao chứ?"
"Muội muội của ta cùng vị thuần thú sư này vốn có xích mích, bản tính nóng nảy, khiến mọi người chê cười rồi!" Bạch Lạc Hiên đứng lên, khẽ cúi người mỉm cười hướng thái hậu nói.
"Chỉ là hiểu lầm thôi, mọi người cứ tiếp tục." Nói rồi thái hậu cười hiền từ hướng Vương Tuyết Nghi: " Thật ngại, đã nghi ngờ cô nương rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!