Giữa những âm thanh hỗn tạp, lúc này đột nhiên lại phát ra tiếng cười, thanh âm mềm mại vô cùng, len lõi vào tai mỗi người.
Nhất thời, cả đám người đều quay đầu nhìn lại, vừa vặn thấy một thiếu nữ mang mặt nạ bạc đang cười. Không biết thế nào, nhưng thanh âm kia rất hay, tựa hồ có thể dễ dàng khiến tim bọn họ tan chảy.
Ngồi một chỗ từ nãy đến giờ, Tư Đồ Tư bất ngờ bật dậy, hai mắt mở to nhìn Vương Tuyết Nghi.
Là nàng. Chắc chắn là nàng. Thanh âm này, hắn đã ghi nhớ rất sâu trong lòng, không thể nhầm lẫn. Từ khi yến tiệc bắt đầu, hắn vẫn luôn quan sát Bạch Lạc Hiên, hy vọng có thể nhìn ra chút manh mối về nàng. Lại không ngờ tên đó để nàng dự thọ yến. Tên ngu xuẩn, có biết để nàng lộ diện nguy hiểm tới mức nào hay không?
Vương Tuyết Nghi lúc này mới giật mình ngơ ngác nhìn mọi người từ khi nào đều nhìn nàng như vậy?
"Vị tiểu thư này! Xin hỏi nàng là…?" Hoàng hậu chính là nhìn thấy hoàng thượng cũng đơ ra nhìn, lo lắng ngài sẽ bị tiếng cười kia mê hoặc, liền theo bản năng bước đến chỗ Vương Tuyết Nghi.
"Bái kiến hoàng hậu, ta là thuần thú sư của Ngân Thủy quốc." Lấy lại bình tĩnh, Vương Tuyết Nghi nhẹ nhàng trả lời.
Lần nữa nghe được thanh âm của nàng, đám người càng nhiều hơn rung động trong lòng.
Nhưng khi ý thức được nàng nói cái gì, bọn họ lại trợn to mắt há hốc mồm, không tin nhìn nàng. Vừa mới cảm thán nàng có giọng nói thật hay, bây giờ lại có chút khinh thường nàng ăn nói hàm hồ.
"Ha ha… Ngươi nghe không? Nàng ta nói mình là thuần thú sư đấy!"
"Có thuần thú sư nào nói có liền có đâu?"
…
Từng trận cười cợt nhả xôn xao vang lên, đa phần đều khinh thường nhìn nàng cười mỉa mai. Hoàng hậu cũng là khẽ che miệng cười một tiếng, rồi dịu dàng nhìn nàng.
"Vị tiểu thư này thật biết đùa!"
"Vậy! Mời hoàng hậu hỏi thái tử đi!" Vương Tuyết Nghi bình thản tiếp lời, nàng hơi cuối đầu làm động tác hướng Bạch Lạc Hiên.
Theo tay của nàng chỉ tới, nhất thời mọi người đều im lặng nghiêm túc nhìn Bạch Lạc Hiên, trong lòng không khỏi nghi ngờ, nàng ta nói là thật? Không ai dám đùa trước mặt vị thái tử này cả.
Bạch Lạc Hiên khẽ chuyển mâu quang nhìn Vương Tuyết Nghi, rồi chuyển tới trên người hoàng hậu, khẳng định nói một câu:
"Nàng là thuần thú sư thứ ba Ngân Thủy quốc, danh Vương Tuyết Nghi, lần này đặc biệt theo ta tới chúc thọ thái hậu."
Toàn trường đồng loạt ồ lên một tiếng khó tin, nhưng Bạch Lạc Hiên lời đã nói, còn có thể giả?
Nhất thời mọi ánh mắt nhìn Vương Tuyết Nghi từ khinh thường đều chuyển thành khó tin cùng ngưỡng mộ, trong lòng không khỏi ghen tị, tại sao Ngân Thủy quốc may mắn như vậy? Có được nhiều nhân tài, thuần thú sư là một loại cao quý hiếm có cỡ nào!
Thái hậu là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên, mỉm cười nhìn Vương Tuyết Nghi:
"Tiểu cô nương này! Ta thắc mắc nàng là cấp mấy thuần thú sư?" Trong lòng bà đầy nghi ngờ, bản thân từng tuổi này đạt tới trung cấp ma pháp sư nhân Tôn, cư nhiên lại nhìn không ra tu vi của nha đầu kia? Một chấm hỏi lớn trong đầu, bà không tin tiểu nha đầu tu vi cao hơn mình, tuyệt đối không thể, cho dù thiên tài đệ nhất Bạch Lạc Hiên cũng cũng không thể, vậy cớ gì không nhìn ra…?
Ách! Cái này, nàng không rõ cấp bậc tu luyện của thế giới này, đến nay vẫn còn mù tịt, làm sao biết bản thân trình độ đạt đến đâu? Bạch Lạc Hiên cũng đã nói không thể xác định được… Vậy… Nàng liền liền đánh liều.
"Bẩm thái hậu, ta hiện giờ là bát cấp thuần thú sư. Cấp bậc thấp hơn thái tử một bậc." Bạch Lạc Hiên cũng là bát cấp thuần thú sư, vậy nàng cũng chiếu theo đó, hắn hai mươi tuổi, nàng mười sáu, thấp hơn một bậc có lẽ được đi!
Nhất thời toàn trường hít một ngụm khí lạnh, nàng ta nói cái gì? Bát cấp…Bát cấp thuần thú sư? Thấp hơn Bạch Lạc Hiên một bậc… Vậy không phải là bát cấp thuần thú sư nhân Đại?
Thiên a! Là bát cấp thuần thú sư nhân Đại. Nếu cùng Bạch Lạc Hiên so sánh, hắn hiện hai mươi tuổi là bát cấp ở cấp bậc nhân Tông, nhìn nàng cũng khoảng mười lăm mười sáu, sau vài năm ai hơn còn không biết được! Này…! Thiên phú cũng thật cao đi!
Thái hậu cũng thật kinh ngạc, nhưng kết quả này bà cũng có thể chấp nhận được, tu vi đương nhiên thấp hơn bà. Chỉ là… Tại sao vẫn không nhìn ra nàng ta? Sau, bà cũng cảm thán nói:
"Cô nương tuổi nhỏ đã đạt đến bực này tu vi, quả thật khiến ta mở rộng tầm mắt. Ngân Thủy quốc quả nhiên nhân tài rất nhiều!" Vẫn phong thái cao quý đó, thái hậu mỉm cười, nhưng trong lòng lại nặng thêm một mối nguy cơ.
"Thái hậu quá khen rồi!" Vương Tuyết Nghi khẽ hành lễ đáp lời.
Thái hậu mỉm cười hài lòng, rồi lại hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!