Mãi cho tới trưa.
Hai anh em vẫn không nói bất cứ một lời nào.
Lâm Phong vốn định ra ngoài kiếm ít tiền về.
Với khả năng hiện tại của anh thì có rất nhiều cách để kiếm tiền, nhưng thấy em gái mình trong trạng thái này anh cũng không dám rời đi, chỉ sợ em gái sẽ làm việc gì ngu ngốc.
Anh từng băn khoăn có phải trong số những bộ đồ lót mà anh vứt lúc sáng có cái mà em gái thích nhất hay không?
Hồi còn học đại học, anh từng nghe nói có vài cô gái cực kỳ hoài niệm, ví dụ như một con búp bê đã mục nát không ra dạng gì nữa mà vẫn không nỡ vứt đi.
Có lẽ đồ lót, người ta cũng có thể dùng để hoài niệm.
Lâm Phong không biết vào lúc này em gái mình đã cùng đường bí lối đến nhường nào.
Lúc xế chiều.
Trên con đường sỏi đổ nát trước nhà, có một chiếc Wuling mini màu hồng phấn.
Một cô gái xinh đẹp trang điểm lộng lẫy mặc đồ trang nhã bước xuống xe.
Cô gái khoảng chừng mười tám mười chín tuổi, mặc váy trắng đi tất đen, 36D, trẻ trung tràn đầy sắc xuân, như một con búp bê sứ tinh xảo.
Tên cô ấy là Lý Tiểu Khả, là bạn cùng lớp cấp ba của Lâm Vân Dao.
Lý Tiểu Khả kỳ quái liếc nhìn Lâm Phong đang đứng ngoài cửa, sau đó la lớn vào trong căn nhà một tầng:
"Tiểu Dao, Tiểu Dao, cậu có nhà không?"
Lâm Vân Dao ở trong nhà nghe thấy giọng nói quen thuộc đó thì vội vàng lau nước mắt rồi chạy ra ngoài, hỏi:
"Tiểu Khả, sao cậu lại tới đây?"
"Tiểu Dao, cậu vừa mới khóc à?"
Lý Tiểu Khả nhìn thấy đôi mắt Lâm Vân Dao đỏ ngầu thì lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
Sau đó, dường như cô ấy nghĩ tới điều gì, nhìn Lâm Phong đang đứng cách đó không xa bằng vẻ mặt cảnh giác.
"Xem ra người này cũng không phải người tốt đẹp gì, có phải tên đó bắt nạt cậu không?"
"Không phải, là do lúc nãy tớ bất cẩn bị ngã thôi."
Lâm Vân Dao lắc đầu, sau đó kéo Lý Tiểu Khả vào trong phòng.
Lâm Phong muốn đi theo sau, nhưng vừa đi được hai bước thì cánh cửa đã đóng sầm lại.
"Chắc là bạn của Tiểu Dao nhỉ... Có bạn của Tiểu Dao ở đây thì hẳn là tâm trạng của Tiểu Dao sẽ ổn định hơn nhiều."
Lâm Phong đứng ngoài cửa lầm bầm.
Thật ra có vào hay không cũng như nhau thôi, với thính lực của anh thì anh có thể nghe thấy rõ ràng bất cứ âm thanh nào trong căn phòng.
Điều duy nhất khiến anh khó chịu chính là Lý Tiểu Khả ăn mặc gọn gàng đẹp đẽ như một công chúa nhỏ, còn em gái anh lại cứ như một cô bé Lọ Lem.
"Mặc dù theo như lời em gái mình nói thì nơi này sẽ bị phá dỡ, nhưng mà trông đợi vào khoản tiền phá dỡ rõ ràng là không thực tế, mình phải mau chóng kiếm tiền mới được!"
Lâm Phong suy ngẫm một lát, sau đó ngồi xổm ở góc tường nghe trong phòng nói chuyện.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!