Chương 38: Có điều

Vân Cảnh Sơ không kiềm được mà cười lên, sau đó lại nói:

"Lúc trước mọi người liên lạc với tôi muốn tôi đầu tư xây dựng khuôn viên trường! Tôi đã cố ý tới công trường xem xem."

"Kết quả đã nhìn thấy chủ tịch Vương đang ở bên trong công trường! Lúc đó tôi còn tưởng là mình nhận nhầm, dù sao thì loại nhân vật như chủ tịch Vương làm sao có thể tới công trường được chứ? Tôi cố tình cầm điện thoại lên Baidu search ảnh thử xem, thế mà lại phát hiện thật sự là chủ tịch Vương!"

"Cho nên, tôi đã lập tức xông lên nhân cơ hội kết giao với ông ấy! Đồng thời có được số điện thoại của chủ tịch Vương."

Nghe được lời này, trong lòng mọi người đều khiếp sợ, đồng thời cũng có chút ngưỡng mộ!

Cuộc đời của người này! Cơ hội gặp được loại chuyện như thế này thật sự là không thể nói được! €ó người không chỉ có thể gặp được mà còn có thể kịp thời nắm chặt lấy!

Mà có người cả đời cũng không gặp được, cho dù có gặp được đi chăng nữa thì cũng chỉ khiến nó trôi mất trắng thôi.

"Giám đốc Vân có thể có được thành tựu như ngày hôm nay quả thật là có nguyên nhân! Bội phục bội phục...

Giọng điệu của Vương Thiên Cao cũng cung kính hơn rất nhiều.

Mặc dù lúc trước thái độ của ông ta đối với Vân Cảnh Sơ rất tốt, nhưng cũng chỉ là xã giao bình thường mà thôi.

Nhưng bây giờ thấy Vân Cảnh Sơ kéo được quan hệ với chủ tịch Vương của Tập đoàn Thanh Long, vậy thì ý nghĩa kia hoàn toàn không giống nhau.

"Giám đốc Vân quả nhiên là xuất chúng!"

"Giám đốc Vân, sau này nhất định phải chiếu cố những lão già như chúng tôi nhiều hơn nhat"

Những người khác cũng là rối rít cười lên.

Nói dễ nghe một chút là đang kết giao, nói khó nghe một chút thì quả thật là đang nịnh nọt.

Triệu Song Nhi cũng nhìn Vân Cảnh Sơ với vẻ mặt sùng bái, tình cảm dịu dàng trong mắt gần như là muốn Vân Cảnh Sơ chìm vào bên trong.

"Yên tâm đi! Uống nước không quên người đào giếng*, các vị đều là ân sư của tôi! Vân Cảnh Sơ tôi có thể quên ai chứ cũng không thể quên được các vị!"

*Giống như câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn của Việt Nam Vân Cảnh Sơ cực kỳ phong độ nhẹ nhàng nói.

Mọi người nghe vậy thì nụ cười trên mặt càng đậm hơn! Không tệ không tệ!

Vân Cảnh Sơ đúng thật là một nhân vật ưu tú!

Năng lực mạnh, khiêm tốn, không kiêu ngạo không nóng nảy, đây chính là điều kiện mà người làm việc lớn ắt phải có!

Mà nhìn thấy một màn này, Lý Tiểu Khả khó tránh khỏi có chút lo lắng.

Tất nhiên là cô ấy đã từng nghe nói về Tập đoàn xây dựng Thanh Long, đó chính là xí nghiệp rất mạnh!

Hơn nữa mọi người đều biết, loại xí nghiệp làm công trình này ít nhiều gì cũng đều có chút thực lực cứng rắn".

"Chú, hay là chúng ta đi đi, Tập đoàn Thanh Long này không dễ dây vào đâu." Lý Tiểu Khả thấp giọng nói.

Lâm Phong suy nghĩ một chút nói:

"Cô đi cùng với Tiểu Dao trước đi, đến lúc đó tôi sẽ tự trở

Anh sợ đến lúc đó hiện trường quá máu me sẽ dọa tới hai cô gái nhỏ, hơn nữa hai người ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì.

"Chú, chú đừng hành động theo cảm tính! Xin chú... "

Trên gương mặt của Lý Tiểu Khả cũng đã mang theo chút cầu khẩn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!