Trong lòng rất ấm ức!
Biết thế hôm nay ông ta đã dẫn theo mấy tên vệ sĩ rồi!
Nhưng ai có thể ngờ được sẽ gặp phải tình huống này đâu chứ? "Không có gì."
Trong lòng Lâm Vân Dao rất phức tạp.
Mặc dù bây giờ Vương Thiên Cao đã xin lỗi, nhưng còn sau này thì sao?
Cô đã có thể đoán trước được kết cục của mình sắp tới, về cơ bản thì bị đuổi học là cái chắc!
Có điều cô cũng không trách anh trai mình! Dù có ra sao đi chăng nữa, anh ấy cũng chỉ đứng ra để bảo vệ cô thôi!
Nếu ngay cả cô cũng trách anh trai làm như vậy là sai thì anh ấy sẽ đau lòng biết mấy!
"Nếu ông đã xin lỗi rồi thì chuyện hôm nay coi như xong! Tôi không hi vọng em gái tôi sẽ bị đuổi học gì đó vì chuyện này! Ông hiểu chưa hả?"
Lâm Phong tiếp tục cảnh cáo.
"Đương nhiên rồi!"
Ngoài mặt Vương Thiên Cao gật đầu, nhưng trong lòng lại cười khẩy. Có thể ư?
Cậu sỉ nhục tôi như thế kia! Em gái cậu còn muốn tiếp tục đi học ở trường của tôi ư?
Cậu đi ăn phân cho rồi!
"Mong rằng ông có thể làm được, nếu không tôi bảo đảm ông sẽ hối hận." Lâm Phong bình tĩnh nói.
Nhưng anh không quan tâm lắm, anh đã cho ông ta một cơ hội, nếu đối phương không biết quý trọng thì đừng trách anh vô tình.
"Thầy chủ nhiệm, chắc bữa cơm tối nay không ăn được rồi, để sau này có thời gian em mời thầy đi ăn riêng nhé!"
Lâm Phong áy náy nói với Âu Dương Tu.
"Hầy!"
Âu Dương Tu không trả lời, chỉ thở ra một hơi thật dài.
Cứng quá sẽ rất dễ gãy!
Tại sao Tiểu Phong lại không hiểu đạo lý này cơ chứ?
Điều này khiến ông ấy không thể làm gì được mà lại còn rất đau lòng. "Tiểu Dao, chúng ta đi thôi!"
Lâm Phong nói với em gái.
"Vâng!"
Lâm Vân Dao gật đầu, rất ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh trai mình. Lý Tiểu Khả lưỡng lự rồi cũng chọn đi theo.
Nhưng vào lúc này.
"Đứng lại đó cho tôi!"
Vân Cảnh Sơ lạnh lùng ngăn cản ba người.
Bị Lâm Phong tát một bạt tai ngay trước mặt nhiều người như vậy, đương nhiên anh ta không thể bỏ qua dễ dàng được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!