"Haiz! Mọi người đừng tâng bốc em mà! Em chỉ làm một chuyện mà bản thân cảm thấy mình cần phải làm thôi."
Vân Cảnh Sơ ra vẻ khiêm tốn nói.
Nói rồi, anh ta lại lẳng lặng nhìn thoáng qua Lâm Phong.
Khi thấy Lâm Phong đang nhìn mình, trong lòng anh ta lại mừng thâm! Ha ha ha ha hat
Lâm Phong ơi là Lâm Phong, bây giờ hẳn là cậu biết sự chênh lệch giữa tôi và cậu rồi chứ?
Hơn ba nghìn vạn mà tôi có thể tiện tay vung ra! Còn cậu thì sao? Giờ chắc là đến ba nghìn chưa chắc cậu đã lấy ra nổi nhỉ?
Mấy vị lãnh đạo trường học để ý tới ánh mắt của Vân Cảnh Sơ, ai nấy đều liếc qua Lâm Phong, nhưng rồi lại nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.
Một thằng tàng hình thôi mà, hoàn toàn không đáng để bọn họ lãng phí thời gian!
Cũng là do Vân Cảnh Sơ mời!
Chứ nếu không thì một người tầm thường như Lâm Phong không có tư cách ăn cơm chung với bọn họ!
"Hừ! Cũng biết giả vờ ngầu thật đấy!"
Thấy anh trai mình bị coi thường, Lâm Vân Dao cảm thấy rất không cam lòng, cô ấy nói nhỏ.
"Cũng không hẳn là giả vờ ngầu đâu, có thể tùy ý vung ra hơn ba nghìn vạn tiền mặt thì thật sự rất lợi hại! Với lại tớ cũng nghe nói về Vân Cảnh Sơ, là một trong mười thanh niên xuất sắc nhất thành phố Kim Lăng đó! Dạo này có một Tập đoàn Thiên Cảnh mới nổi, hình như chính là do một tay anh ta sáng lập đấy!"
Lúc này Lý Tiểu Khả mới nói nhỏ.
Lâm Vân Dao lẩm bẩm một câu.
"Bó tay..."
Lý Tiểu Khả nghe vậy thì không khỏi liếc nhìn một cái.
Ấy vậy mà lời nói này đúng thật!
Thế nhưng thời buổi bây giờ có đẹp trai thì cũng vô dụng thôi, nhiều tài nhiều tiền mới là số một!
"Tiểu Khả, nếu bắt cậu phải chọn giữa anh ta và anh trai tớ thì cậu chọn ai?" Lâm Vân Dao hỏi. Lý Tiểu Khả suy nghĩ một lúc rồi đáp.
"Theo lý mà nói thì tớ nên chọn Vân Cảnh Sơ, nhưng cậu lại là bạn thân nhất của tớ, nên tớ chắc chắn sẽ đứng về phía anh trai cậu."
"Hì hì..." Lâm Vân Dao nghe vậy thì lập tức bật cười.
Lâm Phong ở bên cạnh đó nghe thấy hết những gì mà hai cô gái nói, anh có hơi dở khóc dở cười.
Lý Tiểu Khả thật đúng là đồ dở hơi!
Lúc này, Âu Dương Tu ngồi bên cạnh cũng cất lời:
"Tiểu Phong, thầy nói cái này cậu cũng đừng tức giận! Quả đúng là bây giờ Vân Cảnh Sơ thật sự rất tốt! Có rất nhiều nhân vật lớn trong thành phố đã chú ý tới em ấy, nếu không có gì bất ngờ thì tương lai triển vọng của em ấy sẽ xán lạn vô
cùng."
"Không có gì phải tức giận ạ. Cậu ta có con đường xán lạn của cậu ta, em có cây cầu độc mộc của em."
Lâm Phong lắc đầu.
"Haiz... Có một câu này thầy không biết có nên nói hay không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!