Chương 2: Chơi có vui không

Hai gã đàn ông thầm mắng mình xui xẻo, đồng thời cũng từ từ thả lỏng.

Chẳng qua chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thôi, cho dù nhìn thấy thì có sao?

Hai người họ chỉ cần hù doạ một chút là chắc thằng nhóc này sẽ sợ tới mức run rẩy luôn chứ gì?

Thôi được!

Nếu thằng nhóc này đã xui xẻo như thế, vậy chúng tôi sẽ dạy cho cậu ta một bài học nhớ đời!

Không phải muốn đi đại tiện ở đâu là cũng được!

Hai gã đàn ông nhìn nhau, trong mắt đều thoáng qua vẻ hung ác.

"Hu hu hu…"

"Hu hu hu…"

Đúng lúc này Lâm Vân Dao giãy mạnh lên, trong miệng phát ra tiếng khóc nức nở.

Vẻ ngoài của cô ấy trông rất xinh xắn, cô ấy nhìn Lâm Phong chằm chằm với ánh mắt cầu xin và van nài.

Cô ấy biết rất rõ, đây có thể là hi vọng trốn thoát duy nhất của mình.

Nếu không lát nữa bị đưa lên xe van, sau này sẽ hoàn toàn trở thành món đồ chơi của mấy tên nhà giàu, sống không bằng chết…

"Mẹ nó! Mày giãy cái gì đó hả? Lúc nãy ăn đánh chưa đủ đúng không?"

Thấy Lâm Vân Dao chưa chịu từ bỏ ý định giãy giụa, một gã đàn ông giơ tay lên định tát cô ấy.

Nhưng cái tát còn chưa giáng xuống thì đã bị một bàn tay đầy vết chai sạn giữ chặt lấy.

Gã đàn ông ngẩn ra, sau khi nhìn thấy là Lâm Phong ngăn cản mình, nét mặt của gã lập tức trở nên dữ tợn, gã gằn giọng quát:

"Thằng ranh chết tiệt này, đừng có làm những việc ngu ngốc như anh hùng cứu mỹ nhân, nếu không thì bố mày sẽ khiến mày không nhìn thấy được ánh mặt trời ngày mai, tin không hả?"

"Rắc!"

Một âm thanh giòn giã vang lên.

Cánh tay vạm vỡ của gã đàn ông bị Lâm Phong không cảm xúc bẻ gãy chín mươi độ.

"Á! Đau, bà nội nó đau quá! Đau chết mất!"

Cảm giác đau dữ dội khiến gã đàn ông buông Lâm Vân Dao ra, ôm cánh tay bị gãy, nằm trên đất la hét thảm thiết.

"Rầm!"

Lâm Phong lại đá một cú, gã đàn ông bị đá văng ra xa bốn năm mét, cuối cùng ngã mạnh xuống đất, cũng không biết gãy mất bao nhiêu xương.

"Mẹ mày, muốn chết à!"

Thấy tình hình không ổn, gã đàn ông còn lại hạ quyết tâm, trở tay lấy con dao nhọn bên hông ra rồi đâm về phía tim của Lâm Phong.

Nhìn là biết rõ ràng gã ta muốn dồn Lâm Phong vào chỗ chết!

"Hu hu…"

Mặt Lâm Vân Dao lập tức trở nên trắng bệch như thể đã nhìn thấy cảnh tượng Lâm Phong bị đâm trúng tim.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!