Chương 17: Đời người có bao nhiêu cái mười năm chứ

Lâm Phong nghe vậy thì chỉ nhẹ nhàng đưa tay phải của mình ra, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một tia lửa nóng bỏng.

"Đây là linh hỏa, do đốt cháy linh khí mà có, nhiệt độ trung tâm cao tới mấy nghìn độ, có thể nói là có thể dễ dàng đốt cháy 99% vạn vật trên trái đất này.

"Tiểu Dao, thật ra anh biết em rất khó chấp nhận được loại chuyện như tu tiên này, nhưng nó thực sự tồn tại! Về sau anh cũng sẽ dạy eml"

"Mười năm trước, anh bị một cao nhân tu tiên bắt đi, ông ấy mạnh mế ép anh phải tu tiên. Mười năm sau, ông ấy từ trần thì anh mới có thể trở về."

"Nói thật, anh rất xin lỗi em, cũng xin lỗi ba mẹ! Cho nên cho dù em có oán hận anh thế nào đi nữa thì anh cũng sẽ không tức giận, bởi vì anh biết trong lòng em cũng rất ấm ức."

"Anh... Anh đừng nói nữa!"

Lâm Vân Dao che miệng lại, nước mắt trào ra.

Tuy loại chuyện như việc tu tiên này thực sự rất đáng kinh ngạc, nhưng cô vẫn lựa chọn tin tưởng.

Nhưng đối với cô mà nói, điều đó có phải thật hay không cũng không quan trong!

Cô ấy chỉ cần một lý do mà thôi!

Một lý do để cô ấy tha thứ cho anh trai mình, dù là lý do này rất không chân thật.

"Em vừa mới... gọi gì cơ?" Giọng nói Lâm Phong khẽ run lên.

"Anh... Em vừa gọi anh là anh! Là em hiểu lầm anh, là em ngang ngược cố chấp, là em tùy hứng vô lý! Anh trai!"

Lâm Vân Dao cũng không nhịn được nữa mà nhào thẳng vào lòng Lâm Phong, nước mắt không ngừng tuôn ra sau tiếng khóc.

Giờ phút này, tất cả ấm ức, tất cả bất mãn, tất cả ưu sầu buồn khổ đều bộc lộ ra ngoài, hóa thành nước mắt thấm ướt lồ ng ngực của Lâm Phong.

Lâm Phong nhẹ nhàng vỗ về lưng em gái, tròng mắt cũng hơi đỏ lên.

Cứ như vậy mãi cho đến đêm khuya tiếng khóc của Lâm Vân Dao mới dần dần ngừng lại!

Sau khi khóc lớn một hồi. Cô ấy dựa vào lòng anh trai ngủ rất ngon lành, ngủ rất an ổn.

Tám năm trước, từ khi ba mẹ qua đời, đây vẫn là lần đầu tiên cô ấy ngủ sâu giấc như vậy.

"Ngủ đi, ngủ đi! Từ nay về sau sẽ không còn kẻ nào dám bắt nạt em nữa hết. Tất cả những kẻ dám bắt nạt em trước đây, anh cũng sẽ không bỏ qual"

Lâm Phong nhẹ nhàng đặt em gái lên giường, trong mắt tràn đầy vẻ yêu thương.

Trời đã về đêm.

Lâm Phong một mình đi ra ngoài cửa, nhìn những vì sao trên bầu trời, dáng vẻ thất vọng và mất mát.

Sau những lời em gái vừa nhắc đến, người phụ nữ hàng đêm ám ảnh giấc mộng của anh lại một lần nữa xuất hiện trong đầu anh.

Khuôn mặt tươi cười ấy... Cô gái dễ thương tràn đầy sức sống ở trước mặt anh kia...

Anh cho rằng mình đã có thể quên đi, nhưng lúc này anh lại phát hiện mình vốn không thể quên được.

Vừa nghĩ cuối cùng anh cũng không nhịn được mà lấy điện thoại mới mua từ trong túi ra, đăng nhập vào tài khoản Penguin mà mười năm qua anh chưa từng đăng nhập vào.

Vừa vào, có đủ loại tin nhắn được gửi tới.

Có bạn học cũ, có bạn thân năm đó, cũng có Trần Y Nặc...

Lâm Phong kéo một hồi, phần lớn là tin nhắn gửi tới từ mười năm trước!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!