Chương 7: (Vô Đề)

Bữa cơm này ăn rất trễ, hai người lại tiếc nuối nên càng ăn chậm hơn, chờ đến khi hạ đũa thì đã là xế chiều. Bạch Tuyết Lam gọi hộ binh thu dọn bát đĩa, dặn Tuyên Hoài Phong tiếp tục ngủ cho ngon rồi đi ra ngoài.

Trước đó ngủ đủ rồi, Tuyên Hoài Phong no bụng nằm trên giường, đổi mấy tư thế đều thấy không dễ chịu. Một mình khó ngủ, cảm giác giường đệm lay động theo chiếc tàu hỏa đang tiến về phía trước. Dường như những lay động đó chạm tới nơi bủn rủn đau không thể tiết lộ của người nào đó khiến y trợn tròn mắt, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Ai ngờ, nhìn chưa được bao lâu lại thấy có bụi phấn trắng theo gió bay tới trước cửa sổ.

Tuyên Hoài Phong ngẩn ra, chẳng lẽ tuyết rơi.

Tiến tới trước cửa sổ, đầu ngón tay y chạm lên tấm thủy tinh, lạnh đến phát run.

Nhìn thêm lúc nữa, thứ bay ngập trời kia không còn là bột phấn nữa mà thành từng đợt xoáy, hơn nữa có xu thế càng rơi càng lớn.

Y liền không nằm được nữa, đứng dậy thay quần áo, đi ra khỏi căn phòng nhỏ.

Qua bình phong lập tức thấy được người quen.

Tôn phó quan đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly nước đưa lên miệng, ánh mắt phóng ra ngoài cửa xe nhìn những cánh đồng u tối và bông tuyết bay đầy bầu trời, không biết đang nhớ đến điều gì.

Tựa hồ cảm nhận được động tĩnh, hắn bỗng nhiên đảo mắt nhìn lại, mỉm cười: "Cậu cũng ra ngoài này tản bộ à?"

"Ừ, trong kia bí bách bực bội lắm."

Tuyên Hoài Phong gật đầu, cũng cầm ly thủy tinh rót nửa ly nước nóng, đứng bên cạnh Tôn phó quan, thuận miệng hỏi: "Thấy cậu thì tôi mới nhớ là tổng trưởng có nhắc cậu cũng đi chung. Sao tối qua không thấy cậu nhỉ?"

Tôn phó quan nói: "Tàu hỏa này có ba toa là toa xe chuyên dụng của chúng ta đấy. Một toa là toa sang trọng màu lam làm bằng thép, hai toa còn lại là toa thường. Tối hôm qua tôi ở toa khác."

Tuyên Hoài Phong lấy làm lạ hỏi: "Cậu là phó quan của tổng trưởng, không nên ở xa anh ấy. Sao cậu không ở chung toa xe thép màu lam với chúng tôi?"

Tôn phó quan không nói gì, chỉ nhìn y mỉm cười.

Tuyên Hoài Phong thoáng nghĩ một chút, trong lòng lập tức hiểu ra.

Trên toa xe thép màu lam này chỉ có hai căn phòng ở, Bạch Tuyết Lam nói nếu Đới Vân không đến thì mình ở một phòng, Tuyên Hoài Phong ở một phòng, đương nhiên không thể tin những lời đó.

Theo kế hoạch ban đầu thì ước chừng Bạch Tuyết Lam và Tuyên Hoài Phong ở một phòng, một phòng khác là chuẩn bị cho Tôn phó quan.

Ai ngờ bản chất Tuyên Hoài Phong vốn phong độ lịch sự, vì giải mối lo trên hành trình của Đới Vân mà chiếm mất căn phòng của Tôn phó quan.

Mà vị Tôn phó quan này lại rất biết điều, sợ Tuyên Hoài Phong và Đới Vân biết được thì áy náy nên hôm qua đã âm thầm chuyển qua phòng ở toa khác cùng hộ binh và binh sĩ, cuối cùng ngay cả mặt mũi cũng chưa lộ lần nào.

Tuyên Hoài Phong chợt hiểu ra, vẻ mặt không khỏi đầy hổ thẹn: "Ôi, là tôi hồ đồ, xin lỗi cậu."

Tôn phó quan cười nói: "Dừng, dừng. Người ngoài thấy cậu gấp như thế lại tưởng chúng ta đang thương lượng chuyện đại sự ngất trời nào đó ấy chứ. Nhường chỗ cho các quý cô là việc cánh đàn ông nên làm. Đây là chuyện tôi tình nguyện mà, cậu cần gì phải làm thế này?"

Tuyên Hoài Phong vẫn rất xấu hổ, lắc đầu nói: "Không. Đây là do tôi tự tiện quyết định chứ chưa nghĩ đến cậu. Tôi làm người tốt mà lại nhường vị trí của cậu ra thì tôi thành người thế nào? Không được, nếu tôi không đền bù thỏa đáng cho cậu là không được rồi. Cậu nói xem, tôi phải làm thế nào mới bù đắp được tội lần này?"

Tôn phó quan trêu ghẹo nói: "Tôi thấy cậu mặc quân trang, đeo súng ngang hông rất oai phong. Hay là cậu xin tổng trưởng hai khẩu BOT IV đi, để tôi cũng được oai phong một trận, được không?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Hơn nửa là xin được đấy."

Tôn phó quan thấy y tưởng thật thì áy náy, vội nói: "Tôi có biết bắn súng đâu, muốn cái đó làm gì? Nói đùa cậu đấy. Chẳng qua là cái tính nghiêm túc mọi nơi mọi lúc của cậu thú vị quá thôi. Chẳng trách vị kia cứ trêu cậu mãi, hóa ra là nhịn không được mới trêu thế."

Mặt Tuyên Hoài Phong hơi nóng, chỉ nói: "Đúng là gần mực thì đen, giờ ngay đến cậu cũng lôi tôi ra làm trò cười rồi."

Tôn phó quan biết tầm quan trọng của y trong lòng tổng trưởng, mặc dù hiện tại đã thân quen nhưng suy cho cùng vẫn không dám nói đùa quá trớn, đành vỗ vỗ vai y tựa như an ủi, lại nói: "Bức bối quá, hay là chúng ta đi ra chỗ khác một chút đi?"

Tuyên Hoài Phong cũng đang có ý đó, bèn cùng Tôn phó quan đi về phía cuối toa xe thép màu lam này.

Hai đầu toa xe đều được cắt cử hộ binh đứng gác. Những hộ binh kia thấy Tôn phó quan dẫn y tới thì không nói lấy một lời, lập tức lùi sang bên nhường đường, còn cười cười với bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!