Nhắc đến phía Bạch Tuyết Lam, bọn họ đang định ra khỏi cổng chính lại bị đầy tớ trai cản đường, không tiện từ chối, buộc lòng phải tới gặp nữ chủ nhân của ngôi nhà này.
Tuyên Hoài Phong theo hắn đi vào một căn viện nhỏ, hai nha hoàn đang chờ ở cửa vội vàng vén rèm lên cho họ. Mới vào trong nhà đã bị hương vị phấn son cùng than hồng cháy đượm ập vào mặt, bị hương thơm nồng nặc cùng luồng nhiệt nóng hun cho khó chịu.
Trong phòng có một người phụ nữ trung niên diễm lệ. Trên đôi mắt hạnh đào long lanh được bút kẻ mắt vẽ lên một đường mảnh, dường như khiến đôi mắt to thêm một chút.
Trên đầu cắm một cây trâm phỉ thủy hoa văn bằng vàng, dưới cây trâm lớn cắm thêm hai chiếc trâm vàng, vừa cử động đầu đã tạo ra một mảnh ánh vàng rạo rực.
Bà mặc bộ sườn xám đỏ tím bằng gấm, phía trên điểm xuyết hai ba viên kim cương to, cơ thể thoáng cử động, viên kim cương điểm trên gấm lung lay nhìn tựa vảy cá, thu hút ánh mắt người khác.
Hai lão mụ tử một trái một phải đứng bên cạnh nữ chủ nhân, trên mặt là nụ cười ân cần với chủ.
Tuyên Hoài Phong đoán người phụ nữ diễm lệ này chắc hẳn là phu nhân của Ngũ tư lệnh. Chỉ là, y từng ra mắt mẹ của Bạch Tuyết Lam, vị Bạch phu nhân này đúng là khác biệt một trời một vực với vị Bạch phu nhân đó.
Y sợ hiểu lầm sẽ gây ra trò cười, bởi vậy khi vào trong phòng vẫn giữ im lặng, chỉ dùng ánh mắt liếc về phía Bạch Tuyết Lam, định quan sát động tĩnh của hắn.
Thấy Bạch Tuyết Lam gọi người phụ nữ kia một tiếng "Thím Năm", bấy giờ y mới hành lễ, gọi một tiếng: "Ngũ phu nhân."
Đang định đứng vào góc phòng để không khiến người ta chú ý, Ngũ phu nhân đã nở nụ cười tươi tắn: "Vị này nhất định là phó quan mà Tuyết Lam mới mời về, quả nhiên tuấn tú lịch sự, vừa nhìn đã biết là người làm đại sự. Đừng câu nệ, mau ngồi xuống đi."
Tuyên Hoài Phong không ngờ bà nhiệt tình như vậy, y chẳng dám ngồi ngay, ánh mắt liếc về phía Bạch Tuyết Lam.
Bạch Tuyết Lam cười tủm tỉm: "Thím Năm thiên vị quá. Cháu đi xa mới về mà thím không bảo cháu ngồi xuống à? Sao lại bảo cậu ấy ngồi trước? Một phó quan thôi mà, e rằng không chịu nổi sự quan tâm đó đâu."
Ngũ phu nhân cười nói với Bạch Tuyết Lam: "Trước giờ thím vẫn không thích những thứ quy củ trói buộc người ta kia đâu. Cháu là người quen, đến chỗ thím rồi thì đương nhiên muốn ngồi thì ngồi, muốn ăn uống gì thì tự lấy, chẳng lẽ cháu còn cần thím phải đồng ý trước sao? Đừng chơi trò chữ nghĩa với thím Năm nữa, cháu mau ngồi xuống đi."
Bạch Tuyết Lam cười một tiếng rồi ngồi xuống, ngẩng đầu nói với Tuyên Hoài Phong: "Em ngồi bên cạnh anh đi."
Ngũ phu nhân nói: "Mọi người đồn cháu quản lý thuộc hạ rất nghiêm khắc, ban đầu thím còn không tin, bây giờ tận mắt thấy thì đúng là vô cùng nghiêm khắc. Sao cậu ấy ngồi đâu còn phải nghe lệnh cấp trên nữa?"
Bạch Tuyết Lam đáp lời: "Chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Không bảo cậu ấy ngồi bên cạnh cháu, chẳng lẽ lại bảo cậu ấy ngồi cạnh người khác? Chuyện này thì không ổn đâu."
Ngũ phu nhân nói: "Miệng lưỡi cháu lợi hại lắm, lúc nào cũng chiếm lý được hết. Có khi cháu nói mặt trời hình vuông cũng được ấy chứ."
Tuyên Hoài Phong bị hương phấn son hun cho hơi xấu hổ, giờ lại nghe bọn họ bàn tán đôi câu, da mặt mỏng không kiềm được mà nóng lên. Hiện tại nói gì cũng sai, chi bằng không nói, cho nên y chỉ lịch sự mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh Bạch Tuyết Lam.
Ngũ phu nhân gọi lão mụ tử đưa đồ uống cùng hoa quả tới.
Hai lão mụ tử ra sau nhà chốc lát, sau đó bưng một lúc bảy tám đĩa đồ tới, có quả ngâm mật, có bánh bích quy, có hạt dưa hạnh nhân các loại. Đại khái là vị phu nhân này thường ngày thích ăn quà vặt nên trong nhà đã chuẩn bị sẵn.
Thức uống được đưa tới không phải trà nóng, mà là bình thủy tinh đựng nước trái cây.
Lúc trước khi còn đang du học, Tuyên Hoài Phong thích uống món này, sau khi về nước thì gia đình gặp biến cố, trải qua cuộc sống kinh tế túng quẫn nên đành vứt sở thích xa xỉ này đi. Đến khi vào Bạch công quán, tuy không còn thiếu tiền nữa, nhưng về phương diện ăn uống được Bạch Tuyết Lam chăm sóc rất chu toàn, bản thân chưa bao giờ phiền não vấn đề đó nên chưa từng nghĩ tới việc uống nước trái cây.
Ai ngờ lại vô tình gặp được món này ở đây, Tuyên Hoài Phong hơi ngạc nhiên kèm vui vẻ, thấy mọi người đều bưng lên uống, y cũng bưng lên uống.
Bạch Tuyết Lam không thích đồ ngọt cho lắm, uống nửa ly thì cười nói: "Thím Năm, vẫn là gọi người đổi cho cháu một ly trà thì hơn."
Ngũ phu nhân vội sai lão mụ tử đổi trà nóng, lại nói: "Chẳng phải đều do em họ cháu hay sao. Hễ có thứ gì mới là nó nhất định phải nếm thử. Nó uống thử nước trái cây này xong bèn nói rất ngon, vội vàng sai người mang về cho thím mấy thùng. Ban đầu thím uống cũng thấy quá ngọt, dần dà lại thấy hơi thích. Người ngoài tới thì thím vẫn dùng trà để chiêu đãi. Cơ mà cháu là tiểu bối trong nhà, lại du học trở về, chắc hẳn là thích mấy thứ đồ chơi này của người tây dương.
Uổng cho thím cố tình sai bọn họ đưa nước trái cây đến, hóa ra cháu không thích, thế này chẳng phải là nịnh hót mà nịnh nhầm chỗ hay sao?"
(Nguyên văn: Vỗ mông ngựa nhưng lại vỗ nhầm đùi ngựa. Ý chỉ là nịnh hót người ta nhưng lại nịnh không đúng chỗ, hơn nữa còn chạm vào chỗ người ta không thích, có khi còn phản tác dụng)
Bà nói một hồi như vậy, câu cuối cùng quả thực không hợp với thân phận người làm phu nhân. Bạch Tuyết Lam không tiếp lời, chỉ nở nụ cười khiến người ta vô cùng thoải mái.
Lão mụ tử dâng trà qua, hắn nhận lấy, nhấp một ngụm mới hỏi: "Thím Năm tìm cháu có chuyện gì không?"
Ngũ phu nhân nói: "Ôi chao, cháu nôn nóng quá đấy, chưa uống được hai hớp trà đã hỏi câu này, làm như thím có chuyện cần nhờ vả nên mới mời cháu uống trà vậy. Chẳng lẽ trong mắt cháu, thím lại thực dụng như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!