Chương 58: (Vô Đề)

Bố trí mấy ngôi nhà thuộc Bạch gia đều có chỗ tương tự nhau, đều mang sắc thái lâm viên phương đông.

Tuyên Hoài Phong theo Bạch Tuyết Lam vào trong, ánh vào mắt là đình đài lầu các cổ điển mỹ lệ, phía dưới hành lang rộng lớn treo những chiếc đèn lồng điện bằng thủy tinh mô phỏng theo đèn bát giác trong cung đình, hết sức cổ kính.

Đầy tớ trai vừa dẫn bọn họ đến ngoài sảnh đã nghe được âm thanh nhị hồ khoái bản i a truyền tới, giọng hát ngân tinh tế: "Đời người như giấc mộng xuân, nô bèn sảng khoái uống vài chung…"

(Khoái bản: là hình thức hát nói truyền thống của Trung Quốc.

Nô: Cách tự xưng của phụ nữ xưa. Đôi khi cũng dùng cho nam)

Hóa ra bên trong đang hát "Quý phi say rượu".

Bạch Tuyết Lam bước vào trong phòng.

Chú năm hắn đang nằm nghiêng trên chiếc ghế nằm dài được phủ bằng da hổ, bồn chồn nghe hát, vừa thấy hắn thì lập tức bật đứng dậy, vô cùng hào hứng đi lên vài bước, vỗ mạnh lên vai hắn, cười nói: "Thằng nhóc này được đấy, coi như cháu có lương tâm, vừa về đến nhà đã qua thăm chú năm. Nghe nói cháu còn gài bẫy người Mỹ, bảo bọn họ xây một xưởng quân giới cho Bạch gia chúng ta nữa cơ đấy. Sao lại làm được như thế?

Mau kể nghe chút xem nào!"

Bạch Tuyết Lam kéo Tuyên Hoài Phong, cười cười đẩy y qua trước mặt Ngũ tư lệnh: "Gài bẫy người Mỹ là cậu ấy đấy. Vị này là Tuyên phó quan, là công thần của Bạch gia."

Cách nói chuyện lẫn hành động của Ngũ tư lệnh đều mang đậm phong thái quân nhân, đôi mắt rất có tinh thần, trừng lên thì to như mắt trâu vậy.

Ông dùng đôi mắt mở thật to quan sát Tuyên Hoài Phong cẩn thận, song lại chẳng nói gì, tựa như đang thẩm định cậu lính mới vào quân đội.

Tuyên Hoài Phong đột nhiên bị đẩy đến phía trước bèn vội vàng kiềm chế sự lúng túng, đứng nghiêm hướng về người trước mặt, chào theo kiểu nhà binh: "Ngũ tư lệnh."

Ngũ tư lệnh hỏi: "Cậu là vị Tuyên phó quan đó đó hả?"

Câu hỏi này cùng lần đầu tiên gặp mẹ của Bạch Tuyết Lam quả thực không khác mấy.

Tuyên Hoài Phong thầm bất an.

Chẳng lẽ mọi người ở Bạch gia đều biết chuyện của y lẫn Bạch Tuyết Lam?

Như vậy, e là bây giờ đã thành cục diện nguy hiểm, dẫn nhi vị phát.

(Dẫn nhi vị phát: chuẩn bị sẵn sàng nhưng tạm thời không hành động, mà đợi thời cơ mới hành động. Giống như cung đã kéo ra nhưng chưa bắn tên đi.)

Trong đầu ngổn ngang trăm mối, nhưng ngoài mặt vẫn phải ứng phó cho tốt, Tuyên Hoài Phong vái lại một lễ, trả lời đơn giản: "Vâng."

Ngũ tư lệnh sang sảng hỏi: "Lần trước thủ đô đưa tin tới, là Tuyên phó quan gửi một đợt công văn muốn hỏi tôi về dòng sản phẩm cùng số lượng súng ống đạn dược. Người đó chính là cậu?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Đúng vậy. Việc đó có liên quan đến vấn đề chuẩn bị và xúc tiến xây dựng xưởng quân giới, tôi muốn thu thập tài liệu trước."

Bạch Tuyết Lam đứng bên cạnh chen miệng giải thích: "Cậu ấy soạn bộ công văn đó không tệ, tuy nhiên vẫn được cháu phê chuẩn qua rồi. Hoài Phong hiểu quy củ, không được cháu đồng ý, cậu ấy tuyệt đối không dám làm ẩu đâu. Chú năm, ngay cả cháu mà chú cũng không tin sao?"

Ngũ tư lệnh như chẳng nghe được lời Bạch Tuyết Lam nói, vẫn dùng ánh mắt như hai ngọn đuốc ung dung đặt trên người Tuyên Hoài Phong, hỏi tiếp: "Mấy đứa chuẩn bị mở xưởng quân giới thì cứ việc làm đi. Súng đạn chế tạo ra được, chúng ta tất sẽ lấy về dùng. Tại sao phải lằng nhằng đòi các khoản mục dự trù trước? Hừ, ngay cả lão gia tử nhà chúng ta còn chẳng điều tra các khoản mục ở chỗ chú!"

Về chuyện riêng tư, Tuyên Hoài Phong cực kỳ hay xấu hổ ngượng ngùng, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay đã có thể khiến y run sợ.

Nhưng về chuyện công, y hoàn toàn không hàm hồ chút nào.

Thấy Ngũ tư lệnh đề cập đến phương diện chuyện công, Tuyên Hoài Phong lập tức an tâm, trấn định nói: "Tôi tuyệt đối không định điều tra các khoản mục ở chỗ Ngũ tư lệnh như ngài nói. Hồi nãy ngài hỏi: Tại sao mở xưởng quân giới lại phải lập các khoản mục dự trù trước. Tôi hoàn toàn có thể giải thích rõ với ngài."

Ngũ tư lệnh nói: "Cậu tưởng rằng đến bên cạnh tôi rồi còn không chịu giải thích rõ mà được à? Cậu nói đi."

Tuyên Hoài Phong điềm tĩnh trả lời: "Tập đoàn Orma của Mỹ hợp tác xây dựng xưởng quân giới với chúng ta, bản thiết kế là do bọn họ cung cấp. Tuy nhiên, lúc đó tôi có đòi thêm một điều kiện với họ, muốn tạm thời mượn hai kỹ sư bên bọn họ trong một năm. Trong vòng một năm này, hai vị kỹ sư kia có thể giúp chúng ta sửa đổi thiết kế của súng ống. Bởi vậy, tôi cần phải biết trước là trong tay tư lệnh có những loại vũ khí hình dáng thế nào."

Ngũ tư lệnh suy nghĩ một lát, hỏi: "Việc này thì liên can gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!