Lần này, Cảnh tiểu đoàn trưởng lại không lập tức nhận lời. "Nhận quân lệnh nên quả thực không dám tự tiện cho người ra khỏi thành. Hay là vậy đi, giờ tôi đi gọi điện thoại xin phép Liêu nghị trưởng, chỉ cần lão nhân gia nói một câu, tôi lập tức nhường đường cho ngài."
Các kị binh sau lưng Bạch Tuyết Lam nghe vậy thì rất tức giận, nhao nhao đề cao giọng nói: "Đánh rắm à! Phủ Đức Châu có phải của Liêu gia chúng mày đâu, quân trưởng nhà chúng tao muốn vào thì vào, thích ra thì ra, nhiều chuyện cái con mẹ nhà chúng mày à?"
"Tránh đường! Còn không tránh đường nữa thì đừng trách ông đây không khách khí!"
"Đáng lẽ không nên khách khí mẹ gì với chúng nó từ đầu rồi ấy! Không bàn đến chuyện khác, sớm muộn gì Bạch đại tư lệnh của chúng ta cũng tính sổ chuyện ở Dung thành với lão già kia!"
Đang huyên náo không dứt, bỗng một đám người chạy từ ngoài thành vào.
Một ít binh lính thuộc quân đội Liêu gia kêu lên: "Thiếu tướng tới!"
Cảnh tiểu đoàn trưởng thấy quan trên chừng hai mươi tuổi dẫn đầu tới thì như thấy cứu tinh, vội đi đến cửa thành đích thân dắt dây cương cho gã, thở phào nói: "Thiếu tướng, cuối cùng ngài cũng tới."
Người đàn ông được gọi là thiếu tướng dửng dưng cười nói: "Hoảng cái gì? Dù sao cũng được phân cho một tiểu đội, còn sợ người ta ăn thịt cậu à?"
Tung người xuống ngựa, lững thững đi về phía bên này, đến trước đội kỵ mã Bạch gia, dừng chân, ngẩng đầu, nói với Bạch Tuyết Lam: "Bạch thập tam, nghe nói anh đi uống mực phương tây rồi cơ mà, sao cái tính thổ phỉ kia không đổi chút nào thế?"
Bạch Tuyết Lam nhìn lướt qua, hóa ra là con trai lớn của Liêu Khải Phương – Liêu Hàn Phi, hắn cũng cười. "Tôi nghe bọn chúng rêu rao thiếu tướng gì đó, còn tưởng là vị nào. Thời buổi bây giờ ấy mà, ai cũng tình nguyện đội cái mũ thiếu tướng lên đỉnh đầu, cậu cũng chạy theo mốt rồi à. Cơ mà cậu không ở nhà hưởng phúc đi, chạy tới Đức Châu làm khó tôi làm gì?"
Nói xong câu cuối cùng, nụ cười trên mặt cũng bị thu lại.
Liêu Hàn Phi nói: "Tôi tới đây ấy à, vì ở Đức Châu Phủ này có một phần sản nghiệp của nhà tôi, không biết đêm qua bị thằng khốn kiếp nào ném đuốc đốt rụi. Cho nên tôi buộc lòng phải đi suốt đêm tới đây xem thử. Không phải đến để làm khó anh đâu."
Bạch Tuyết Lam nói: "Thế thì tốt. Cậu đi xem sản nghiệp nhà cậu đi, bảo người của cậu ở đây nhường đường, tôi muốn ra khỏi thành."
Liêu Hàn Phi ngậm cười gật đầu: "Được, được."
Hơi ngừng một lát, lại nói: "Chờ chúng tôi lục soát xong toàn thành, bắt được đám tạp chủng kia, khi đó tự nhiên sẽ mở cửa cung tiễn."
Đôi mắt Bạch Tuyết Lam bắn ra tia sáng ác liệt, cười lạnh nói: "Cậu muốn giam tôi đấy à?"
Bởi đêm qua bị chà đạp không ít, cơ thể không thích hợp cưỡi ngựa nên Tuyên Hoài Phong chỉ có thể ngồi trong buồng xe. Ăn xong cơm trưa, lại bị buồng xe đung đưa nhẹ nhàng, chỉ chống gò má một lúc mà y đã vô tình ngủ lúc nào chẳng hay, ngay cả việc đoàn xe bị ngăn lại cũng không biết.
Lúc này nghe giọng Bạch Tuyết Lam loáng thoáng truyền tới từ bên ngoài, tuy không phải cao giọng tức tối mắng chửi, thế nhưng giọng điệu tức giận lạnh như băng ấy khiến y bỗng dưng rùng mình, lập tức tỉnh lại.
Bấy giờ mới phát hiện xe ngựa đã ngừng.
Dường như có người đang tranh chấp trên đường.
Tuyên Hoài Phong không rõ nội tình, vén rèm xe ngựa lên, thò đầu ra ngoài xem thử, bèn thấy Bạch Tuyết Lam ngồi trên lưng ngựa đang nói chuyện với một chàng trai đứng dưới đất. Thầm nghĩ chắc hẳn Bạch Tuyết Lam đang xảy ra mẫu thuẫn với người này.
Bạch Tuyết Lam bá đạo như vậy, lại mang theo rất nhiều binh lính, người này dám xung đột với hắn thì e rằng cũng có chỗ dựa.
Y không kiềm đươc mà đưa mắt nhìn Liêu Hàn Phi, quan sát hắn thêm một chút.
Liêu Hàn Phi đang cùng Bạch Tuyết Lam "tỉ thí" với nhau, chợt thấy vèn xe ngựa sau lưng Bạch Tuyết Lam vén lên, gương mặt điển trai "sạch sẽ" đến lạ thường xuất hiện, nên gã cũng theo bản năng mà nhìn về phía ấy. Đó là gương mặt của một chàng trai trẻ tuổi, ngũ quan hết sức tinh tế, sống mũi cao, đôi mắt trắng đen rõ ràng, con ngươi lấp lánh, mang lại cảm giác đặc biệt "sạch sẽ".
Có lẽ do trong buồng xe quá oi bức khiến hai gò má trắng nõn của y thấm ra chút ửng hồng, càng lộ vẻ tinh khôi quyến rũ.
Liêu Hàn Phi vốn chỉ liếc một cái, nhưng sau ánh nhìn đó lại cảm thấy người này thực sự quá xinh đẹp.
Đối với những người xinh đẹp, người bình thường luôn kiềm chẳng đặng mà nhìn thêm vài lần, huống chi thanh niên xinh đẹp ấy còn đang quan sát mình. Bởi vậy, khi Tuyên Hoài Phong ở trên xe quan sát gã, gã cũng hăng hái quan sát lại.
Thấy Liêu Hàn Phi đang đàm phán với mình mà hai tròng mắt lại bay ra phía sau, trong lòng Bạch Tuyết Lam dâng lên luồng dự cảm xấu, vừa quay đầu lại, quả nhiên thấy Tuyên Hoài Phong một tay đỡ rèm, nghiêng đầu nhìn về bên này, dáng vẻ rơi vào trong mắt Liêu Hàn Phi.
Bạch Tuyết Lam cực kỳ khó chịu, vừa định trầm mặt xuống nói gì đó lại đột nhiên nghĩ ra: Liêu Hàn Phi chay mặn đều ăn, rất nổi danh trong chốn phong nguyệt, được mệnh danh là kẻ càng không lấy được càng không từ thủ đoạn để đoạt về. Gã lại sở hữu cái tính quái gở, thích nhất là cố tình theo đuổi một trong số hai người thuộc cặp tình nhân tâm đầu ý hợp, cho rằng làm vậy mới thể hiện được bản lĩnh phong lưu của mình, tự xưng là "dù hoa đã có chủ đi chăng nữa, chỉ cần đụng phải gã đều sẽ bị chinh phục".
Nếu mình thể hiện sự quan tâm với Hoài Phong ngay trước mặt gã, há chẳng phải sẽ kích thích ham muốn theo đuổi của gã, tự khiến bản thân phải khó chịu thêm?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!