Đoàn người tiến về sân ga.
Thấy khoang xe thép màu xanh da trời khác biệt hẳn với những khoang kia, Đới Vân kinh ngạc. Lên tới xe, nóc xe được trang hoàng đèn điện với chụp đèn bằng thủy tinh, cửa sổ xe không phải hình vuông thường thấy mà là hình cung, hiển nhiên là được đặt làm riêng.
Cả một khoang xe chỉ có hai gian phòng ngủ ở cuối mỗi đầu, còn lại được mở rộng thành một phòng khách nhỏ. Một chiếc bình phong chạm trổ cố định trên sàn nhà ngăn ra một phòng ăn sáu người, bên cạnh bày một tủ rượu kiểu Pháp, nhìn qua lớp kính, toàn bộ các loại rượu âu mỹ quý giá đều được sưu tầm đầy đủ.
Mặt sàn trải thảm rất dày, bước phía trên như đi trên mây.
Đới Vân nghĩ: Mình vốn phải ở khoang hạng ba với vé đứng, không ngờ hiện tại lại đến được nơi hoa lệ thế này, đúng là kỳ ngộ.
Cô không phải người không chịu được khổ, bất quá chuyện gì đến cũng đã đến, được bạn bè nhiệt tình tiếp đòn, nhận được bất ngờ lớn cô cũng chỉ thản nhiên.
Đới Vân vô tư ngắm nhìn các loại thiết kế trong khoang xe, thầm nghĩ người bình thường cả đời cũng khó được một lần nếm trải sự hưởng thụ này. Nhưng nhìn thần thái của Bạch tổng trưởng lại như dửng dưng, dễ dàng đạt được.
Cho nên có thể dễ dàng nhận ra, mình không tài nào bì được với ánh mắt và kiến thức của người ta.
Tuyên Hoài Phong là người theo chủ nghĩa tiết kiệm, thấy Đới Vân nhìn trộm Bạch Tuyết Lam thì hiểu sai ý, không khỏi xấu hổ mà giải thích với cô: "Chuyến này tổng trưởng theo lệnh của tổng lý tới Tế Nam thực hiện công vụ. Vì làm việc cho chính phủ nên không thể không trang trọng một chút nên tổng lý cố ý cho tổng trưởng mượn khoang xe chuyên dụng của ngài ấy."
Đới Vân nói: "Tôi biết mà, Bạch tổng trưởng ra ngoài một chuyến thì nhất định có đại sự cần giải quyết. Thời thế bây giờ bất ổn, bàn về an toàn thì hai vị nhất định phải bao toàn bộ một khoang xe."
Nghe vậy, Bạch Tuyết Lam chỉ cười.
Sự quyết rũ cộng thêm nụ cười hòa ái nho nhã cực kỳ hấp dẫn ấy khiến hắn như một người bình dị dễ gần. Thật ra đó chẳng qua là một loại vẻ mặt hắn quen dùng khi đối diện với đám người hắn chẳng thèm quan tâm mà thôi.
Đám hộ binh xách hành lý của Đới Vân tiến tới hỏi: "Tổng trưởng, đặt hành lý ở đâu ạ?"
Bạch Tuyết Lam chỉ về phía trước, căn dặn: "Để trong căn phòng nhỏ kia đi."
Quay mặt sang nói với Đới Vân: "Ở đây có hai phòng ngủ, vốn tôi với Tuyên phó quan mỗi người một phòng. Đới tiểu thư tới thì dĩ nhiên cô sẽ ở một phòng. Còn Tuyên phó quan đành chen chúc một phòng với tôi vậy."
Đới Vân vội nói: "Sao tôi lại không biết xấu hổ như vậy chứ?"
Bạch Tuyết Lam khoát tay, tỏ vẻ đã quyết định rồi.
Tuyên Hoài Phong cũng nền nã khuyên đôi câu, Đới Vân mới đón nhận ý tốt này. Cô không biết rằng, cho dù cô không đến thì Bạch Tuyết Lam và Tuyên Hoài Phong vẫn chung một phòng.
Chỉ lát sau, bên ngoài vang lên tiếng còi tàu cao vút, khoang xe chầm chậm rung lắc, bánh xe từ từ chuyển động.
Lộ trình lần này coi như chính thức bắt đầu.
Đới Vân áy náy nói một câu rồi bước vào căn phòng nhỏ Bạch Tuyết Lam phân cho cô, hai người Tuyên Bạch thì về căn phòng của bọn họ.
Sau khi tiến vào, Bạch Tuyết Lam đóng cửa lại, ôm Tuyên Hoài Phong, lắc qua lắc lại nói: "Anh có ý kiến. Trêu trọc tên họ Lâm kia còn chưa đủ hay sao mà em còn mời thêm một người phụ nữ nữa tới, em làm giảm hứng thú du lịch của anh rồi đấy."
Tuyên Hoài Phong đẩy tay hắn ra, buồn cười hỏi ngược lại: "Anh thử nói xem, cái anh gọi là hứng thú du lịch ấy bao gồm những nội dung gì nào? Không phải là mấy thứ làm trong phòng và không thể tiết lộ cho người khác biết đâu nhỉ? Em nói trước, nếu anh muốn làm mấy cái trò càn rỡ ấy là em không có hùa chung đâu đấy."
Bạch Tuyết Lam chống sát tay lên khoang xe, cười gian. "Khoang xe này to như thế mà phòng thì nhỏ xíu, em có tránh thế nào thì chỉ cần anh bước hai bước là bắt lại được. Em không muốn hùa cũng phải bó tay thôi."
Hắn nhảy tới một bước, quả nhiên có thể lập tức ép Tuyên Hoài Phong vào góc tường.
(… Cua…)
Hồi lâu sau.
Hai người lần lượt cùng ra khỏi phòng. Lúc này mới phát hiện Đới Vân đã ra từ lâu, đang ngồi cạnh cửa sổ trong phòng ăn, cánh tay mảnh khảnh một cái chống trên bàn, một cái nâng gò má, ngắm phong cảnh lướt ngược ngoài cửa sổ.
Thấy bọn họ tới, Đới Vân đứng lên cười nói: "Tôi đoán là hai vị có việc nên không dám gõ cửa quấy rầy, cho nên tự ngồi xuống trước."
Bạch Tuyết Lam nói: "Cô khách khí quá rồi. Ra khỏi nhà rồi thì ai cũng là bạn, đừng câu nệ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!