Chương 49: (Vô Đề)

Đừng nên bàn cặn kẽ về việc thiếu nữ hẹn hò dưới cơn gió thu sương đêm như thế nào.

(Nguyên văn là tiểu nữ tử. Mình chưa biết dùng từ nào thích hợp nên để tạm là thiếu nữ)

Sáng hôm sau, Lãnh Ninh Phương từ từ tỉnh giấc, sau đó thấy nửa giường bên cạnh trống không, cô đột nhiên cảm thấy hoảng hốt như mình chỉ vừa nằm mơ. Nhìn cẩn thận một lát, nửa bên giường vắng vẻ ấy rõ ràng còn lưu lại một vết lõm hơi nông.

Sao lại cho rằng đó chỉ là mơ chứ? Mình đúng là ngốc.

Trong lòng nửa ngọt ngào, nửa ngượng ngùng. Sờ lên vị trí người nọ từng nằm, cô thất thần hồi lâu mới nhớ tới việc xem đồng hồ treo trên tường.

Nhìn giờ, cô vội vàng hô: "Không ổn rồi."

Đã đến thời gian lên đường, nếu bởi bản thân lề mề khiến nhiều người chỉ chờ một mình mình… vậy chẳng phải cũng sẽ làm lộ dấu vết tối qua? Huống chi thập tam đệ là người vô cùng khôn khéo, biết đâu chừng hiện tại đã đánh hơi ra rồi.

Cô càng nghĩ càng sợ bên ngoài đã có người bàn tán, chẳng quan tâm hông đau chân mềm đã vội vàng đứng dậy, dùng tốc độ nhanh nhất kể từ khi sinh ra đến nay mà rửa mặt sạch sẽ, thay quần áo.

Sau lại cố ý đứng trước tấm gương dùng cho việc thay quần áo để ngắm thật tỉ mỉ, cảm thấy biểu cảm của mình có thể nói là điềm tĩnh thì mới hít sâu một hơi, đi về phía cửa phòng.

Cánh cửa phòng vừa mở ra, cô đột nhiên ngây ngẩn.

Tôn phó quan đứng ngay trước cửa, một tay giơ lên giữa không trung như đang định gõ cửa. Hắn thấy bản thân còn chưa đụng đến cánh cửa, Lãnh Ninh Phương lại đột nhiên mở cửa ra nên cũng hơi kinh ngạc, không khỏi cười với cô một tiếng.

Nụ cười này hoàn toàn khác so với những nụ cười trước đêm hôm qua, lộ ra chút thân mật khó diễn tả thành lời.

Nhớ tới việc hai ba tiếng trước hai người còn nằm chung một chỗ, Lãnh Ninh Phương cực kỳ ngượng ngùng, vừa cúi thấp đầu lại nhanh chóng ngẩng lên, mỉm cười, dùng giọng nói bình thường cất tiếng: "Tôn phó quan, chào buổi sáng. Có phải thập tam đệ không thấy tôi nên phái anh tới xem thử? Thất lễ quá, tại tôi tham ngủ nên dậy muộn một tiếng. Bây giờ tôi chuẩn bị xong rồi, có thể lập tức xuất phát."

Tôn phó quan cười nói: "Chuyện này không cần vội. Tôi chỉ đến xem thử Lãnh tiểu thư có căn dặn gì không thôi, không định thúc giục gì cả."

Lãnh Ninh Phương nói: "Sao lại không vội? Thập tam đệ là tên chẳng có chút kiên nhẫn gì hết."

Tôn phó quan nói: "Tổng trưởng vốn định xuất phát lúc chín giờ, tuy nhiên cơ thể Tuyên phó quan hơi khó chịu nên tổng trưởng nói không cần vội vã quá. Huống chi món Sơn Đông của tiệm cơm này không tệ, rất đáng giá ăn thêm một bữa nữa, bởi vậy ngài ấy sửa lại quyết định, muốn ăn cơm trưa xong mới lên đường."

Nhớ tới việc gặp hai người Tuyên Bạch trên cầu thang tối qua, Lãnh Ninh Phương bèn hiểu đôi chút, lại nghĩ bản thân mình vì dậy muộn một lúc đã hoang mang rối loạn thế này đúng là có tật giật mình, không khỏi cười nói: "Thập tam đệ cũng quá…"

Mới nói vài từ như vậy lại không khỏi liên hệ từ hai người Tuyên Bạch đến bản thân mình và người đàn ông trước mắt, thầm nghĩ bản thân mình lấy lập trường từ đâu ra để cười chê thập tam đệ? Hai tai cô bất giác đỏ ửng lên.

Đúng lúc này, một vị khách đi vòng qua hành lang của tiệm cơm liếc mắt nhìn hai người. Kiểu nhìn tùy ý như vậy vốn chỉ là chuyện bình thường, không hề chứng tỏ gã có hứng thú với hai người bọn họ, song Lãnh Ninh Phương lại cảm thấy như bị người ta khám phá ra tâm sự của mình, cô vội vàng cúi đầu thật sâu.

Đến khi vị khách kia biến mất ở cuối hành lang, cô mới lại ngước mắt lên nhìn Tôn phó quan. "Xem xem, em đúng là hồ đồ, cứ để anh đứng mãi ở cửa mà quên mời anh vào rồi. Tôn phó quan, dù sao cũng rảnh rỗi, nếu anh không ngại thì mời vào ngồi, chúng ta tán gẫu một lúc cũng được."

Tôn phó quan đứng trên hành lang nhìn trái phải một hồi. "Vào trong thì không cần đâu. Anh nghe nói phòng ăn ở đây cũng có thể làm món âu. Tôi muốn mời Lãnh tiểu thư ăn một bữa sáng kiểu Âu, không biết tiểu thư có nể mặt hay không?"

Lãnh Ninh Phương nhìn hắn nghiêm trang đặt câu hỏi, thầm nghĩ: Như vậy là đường đường chính chính tỏ ý muốn theo đuổi sao?

Cô lập tức cảm động.

Người ta luôn nói, khi một người đàn ông chiếm được cơ thể của một người phụ nữ thì tựa như đoạt được miếng ngon vào tay, tuyệt đối sẽ không tiếp tục nhọc công theo đuổi lấy lòng.

Huống chi bản thân cô đã là quả phụ, là một đóa hoàng hoa đã quá lứa lỡ thì, vậy mà kiếp này còn có thể hưởng thụ sự đãi ngộ mà chỉ những cô gái thời thượng mới có được.

Tôn phó quan thấy cô kinh ngạc mãi không trả lời bèn tưởng cô không muốn, hắn bèn sờ mũi một cái, hỏi nhỏ: "Anh đường đột rồi sao? Em đừng hiểu lầm, anh không phải hạng được voi đòi tiên, ỷ vào đêm qua chúng ta… Ôi, sao anh càng nói càng hỏng thế này?" Tỏ vẻ vô cùng ảo não tự trách.

Thấy hắn như vậy, Lãnh Ninh Phương sợ hắn thực sự hiểu nhầm nên quên cả việc phải tỏ ra dè dặt cẩn trọng, vội nói: "Không, anh chịu mời em là em vui không lời nào diễn tả được rồi. Anh xem, em vui đến nỗi không thốt nổi lên lời nữa."

Tôn phó quan phấn chấn. "Vậy chúng ta đi thôi."

Vươn một cánh tay về phía cô.

Sự giáo dục mà Lãnh Ninh Phương được học suốt nhiều năm qua đều là lễ nghi Trung Quốc, tuy nhiên khi cô chừng mười tuổi cũng từng bị bạn học xúi bẩy, lén đọc một ít tiểu thuyết tình cảm ngoại quốc. Bởi vậy, cô biết trai gái phương tây thường sẽ khoác tay xuất hiện trước công chúng, việc này chẳng những không thất lễ, ngược lại còn được coi là biểu hiện của sự tao nhã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!