Chương 48: (Vô Đề)

Hai người ra khỏi chuồng ngựa, cơn gió lạnh từ đối diện thổi tới, Tuyên Hoài Phong rùng mình, đột nhiên cảm nhận được thứ gì đó quấn quanh cổ, lập tức chặn đứng cơn ớn lạnh trên cổ áo.

Cúi đầu nhìn thử, hóa ra là chiếc khăn quàng lông cừu màu trắng của mình, y kinh ngạc nói: "Sao anh lại mang cái này tới?"

Bạch Tuyết Lam cười đáp: "Chẳng phải anh luôn phải xem sắc mặt của em hay sao? Chỉ cần một cọng lông mày của em nhúc nhích thì anh đã biết em muốn cái gì."

Hai người nhìn nhau, cùng cười một tiếng, sau đó sóng vai đi vào phòng ăn.

Đúng lúc đó, đầy tớ trai vừa nhận được số tiền típ lớn đang tìm vị khách quý này khắp nơi. Vừa thấy Bạch Tuyết Lam dẫn Tuyên Hoài Phong tới bèn vội vàng khom lưng vái một cái, đưa tay kính cẩn mời, dẫn bọn họ vào phía trong, nở nụ cười nói: "Tôi đã báo với quản lý rằng quý khách đây đã bao hết phòng ăn rồi. Thân phận quý khách như vậy ắt hẳn chưa bao giờ bàn giá cả với tiệm cơm, nhưng thứ cho tôi lắm miệng, tôi đã xin quản lý chiết khấu cho ngài hai mươi phần trăm.

Tôi biết ngài không quan tâm chút tiền lẻ đó, đây chẳng qua là chút lòng thành biếu ngài mà thôi, cũng là sự tôn kính mà tiệm cơm chúng tôi dành cho ngài."

Bạch Tuyết Lam luôn hiểu những người ân cần thế này chỉ mang mục đích kiếm thêm vài đồng, cho nên cũng lười nói nhảm với gã, sau khi ngồi xuống bèn đưa cho gã một tờ tiền, căn dặn: "Lấy thực đơn tới đây. Nhớ kỹ, đừng cầm thực đơn món tây, cầm thực đơn món Sơn Đông ấy."

Đầy tớ trai liếc nhìn con số trên tờ tiền, tươi cười cất tiền vào túi, lập tức cầm thực đơn tới, dùng hai tay dâng lên, lưng cơ hồ khom xuống góc chín mươi độ tiêu chuẩn.

Bạch Tuyết Lam đưa thực đơn đến trước mặt Tuyên Hoài Phong, hỏi: "Em xem thử xem, trừ thịt viên tứ hỉ ra thì còn muốn món gì nữa?"

Thật ra Tuyên Hoài Phong đâu có muốn ăn thịt viên tứ hỉ, y gọi là gọi cho Bạch Tuyết Lam, đành lắc đầu nói: "Nghe đồn thịt viên tứ hỉ là món ăn nổi danh của Sơn Đông nên em mới muốn nếm thử. Trừ món đó ra thì tạm thời chưa nghĩ đến món khác. Anh là dân bản xứ, thể nào cũng biết các món đặc sắc ở đây, anh gọi mấy món anh thích để giới thiệu cho em ăn đi."

Câu nói sau không khỏi khiến người ta nghe ra điều khác.

Bạch Tuyết Lam lập tức đoán được, hóa ra món thịt viên tứ hỉ kia là cố tình gọi cho hợp khẩu vị của bản thân. Thấy Tuyên Hoài Phong quan tâm mình như vậy, toàn thân hắn đều sảng khoái như được ngâm trong suối nước nóng giữa trời đông giá rét. Bình thường hắn đã chẳng coi tiền ra gì, khi vui vẻ, sự hào phóng của hắn càng khiến người ta líu lưỡi. Cầm thực đơn bèn gọi gân nai xào, gân chân song vị, cá chép lớn Hoàng Hà và một vài món chính, ước chừng gọi bảy tám món lại nghĩ chắc hẳn Tuyên Hoài Phong sẽ thích chút rau dưa địa phương nên tiếp tục căn dặn làm mỗi loại một phần.

Đầy tớ trai hỏi: "Quý khách gọi nhiều món như thế, sao lại không gọi gà quay? Hoặc gọi một đĩa thịt lừa? Hai món đó là nổi tiếng nhất ở phủ Đức Châu chúng tôi đấy."

Bạch Tuyết Lam sành sỏi, tùy ý nói: "Đương nhiên không thể thiếu gà quay và thịt lừa. Cơ mà tôi biết tiệm của nhà các cậu không thể làm ra được hương vị như của cửa hiệu lâu năm kia đâu. Cấp dưới của tôi đã đi mua về rồi, chờ lát nữa sẽ đưa đến phòng bếp, hâm nóng mang lên cho chúng tôi là được. Đúng rồi, chắc còn mua thêm về chút rau cải, bảo đầu bếp nhà các cậu nấu thanh đạm thôi."

Hắn nói một câu, đầy tớ trai bèn cúi người đáp một tiếng.

Nói xong lại vội vã đi lo liệu.

Thấy Tuyên Hoài Phong ngồi đối diện bên kia bàn luôn quay mặt nhìn ra cửa, Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em tìm người à?"

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Chị anh và Tôn phó quan không ăn chung với chúng ta?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Anh phái người đi hỏi thử rồi, chị anh nói ăn trong phòng thoải mái hơn. Chị ấy không đến, Tôn phó quan đương nhiên cũng không đến."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Vậy Lam Râu Xồm thì sao? Cũng không ăn cùng?"

Bạch Tuyết Lam nhìn y, cười khẽ rồi hỏi: "Em hết sức bất mãn với thế giới hai người của anh và em sao? Toàn tìm người ngoài tới gia nhập thôi. Lam Râu Xồm không ăn chung với chúng ta thì liên can gì tới em?"

Tuyên Hoài Phong cười nói: "Được rồi, không liên can tới em. Chẳng qua em thấy anh gọi một mạch nhiều món như thế mà thực khách lại chỉ có hai chúng ta, vậy là sắp sửa phung phí một phen rồi."

Bạch Tuyết Lam thấy y rất thoải mái tự nhiên đặt một tay lên bàn bèn đưa tay qua, vỗ vỗ lên mu bàn tay trắng nõn của y: "Em ở đây rồi mà anh còn dám phung phí hay sao? Nơi này có một quy tắc nhỏ, phàm là những tiệm cơm thế này, nếu khách khứa không ăn hết các món ngon kia thì nó sẽ trở thành phúc lợi của người làm trong cửa tiệm, bọn họ sẽ trộm về nhà để ăn.

Cùng lắm hôm nay anh chỉ tốn thêm vài đồng, trước là để cho anh và em hưởng lộc ăn, số còn dư lại là để cho những người nghèo khó đó được một bữa no bụng. Em nói xem, như vậy có được tính là một loại hành động từ thiện hay không?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Mọi lý lẽ không chính đáng trong thiên hạ này đều tụ hết trên miệng anh rồi. Nếu muốn làm từ thiện, chẳng thà anh quyên cho trường học của Đới tiểu thư còn hơn, phung phí vậy làm gì?"

Đang nói, hai đầy tớ trai mặc quần áo chỉnh tề đưa thức ăn lên, hai người lập tức ngừng tán gẫu.

Phòng ăn được Bạch Tuyết Lam bao, nguyên một phòng bếp chỉ chuyên phục vụ khách của một bàn nên tốc độ cực kì nhanh chóng. Đầy tớ trai tới một chuyến nối một chuyến, liên tục bưng đĩa đặt lên bàn.

Chỉ chốc lát sau các món đã được dọn lên. Gà quay Đức Châu da vàng thịt hồng, gân chân song vị được ngâm bóng loáng hồng hồng, cá chép Hoàng Hà vảy vàng đuôi đỏ ngâm giấm đường, thịt viên tứ hỉ trộn nấm hương mũ lớn, mề gà xối mỡ thơm phưng phức khiến dạ dày người ta kêu réo… Tổng cộng gồm tám chín đĩa đồ ăn kèm thêm một đĩa bánh nướng bày đầy một bàn, cơ hồ không còn chỗ để hai người đặt chén đũa xuống.

Bạch Tuyết Lam cầm đũa lên, đang suy nghĩ gắp món gì cho Tuyên Hoài Phong trước thì y đã đổi khách thành chủ, gắp một miếng thịt lừa đặt vào trong chén hắn, nói: "Là ai bảo không thể chịu đói được vậy? Thức ăn đầy bàn thế này rồi, anh nhanh ăn đi. Đương nhiên em cũng sẽ chọn món em thích."

Qua cả ngày trời, Bạch Tuyết Lam đã sớm đói bụng, huống chi những món trước mắt đều là hương vị quê hương lâu ngày chưa được thưởng thức, cho nên hắn cười với Tuyên Hoài Phong một tiếng rồi ăn rất phóng khoáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!