Trong khi Bạch Tuyết Lam nói chuyện với Lam Râu Xồm, Tuyên Hoài Phong ngồi trên ghế sa lông trong phòng uống một tách trà nóng. Đương nhiên y cũng quan tâm đến mảnh đất trồng anh túc bên ngoài thành kia, cho nên bèn dựng lỗ tai lẳng lặng nghe.
Nghe được cái tên Liêu Khải Phương, y thấy hơi quen tai, song nhất thời chưa nhớ được mình đã từng nghe thấy ở nơi nào.
Đang định nghe tiếp, Bạch Tuyết Lam lại không nói chuyện với Lam Râu Xồm nữa, quay đầu mỉm cười hỏi y: "Em ăn cơm không?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Các anh đang bàn chuyện chính sự, ăn cơm quan trọng gì chứ?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Ăn uống là chuyện đại sự, quan trọng hơn so với bất kể chuyện gì. Đâu phải em không hiểu anh, anh tuyệt không chịu đói được đâu."
Kiểu nói một lời hai nghĩa này đã sớm trở thành thói quen trêu trọc nhau giữa hai người họ.
Gò má Tuyên Hoài Phong nóng bừng, cúi đầu, tiếp tục ung dung uống trà nóng của mình.
Mỗi lần có thể khiến cho người yêu đỏ mặt, trong lòng Bạch Tuyết Lam luôn dâng lên chút sung sướng nho nhỏ. Chuyện giống như vậy không biết đã làm mấy trăm mấy ngàn lần, nhưng thực sự là làm không biết mệt. Hắn nhìn dáng vẻ cúi đầu tuyệt đẹp của Tuyên Hoài Phong, hầu kết hơi căng lên, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, kéo chuông gọi một đầy tớ trai của tiệm cơm đến, căn dặn chuẩn bị thức ăn.
Đầy tớ trai hỏi: "Bẩm ngài, có cần đưa vào phòng riêng không? Nếu như ăn ở phòng ăn thì phải vào phòng rồi mới gọi theo thực đơn ạ."
Bạch Tuyết Lam nói: "Phòng ăn của các người có món gì đặc sắc?"
Đầy tớ trai nói: "Món tây chính hiệu ạ."
Bạch Tuyệt Lam cười cợt. "Thủ đô có biết bao nhà hàng món tây âu, tôi không ở thủ đô ăn mà mò đến chỗ các người để ăn sao?"
Đầy tớ trai cười nói: "Vừa nhìn đã biết ngài là người vào nam ra bắc, có thứ gì ngon chưa từng thưởng thức đâu. Bây giờ nói một câu thế này, món tây chẳng qua chỉ là trêu ngài thôi, tay nghề nấu món Sơn Đông của đầu bếp chính nhà chúng tôi là số một đó."
Bạch Tuyết Lam lắc đầu nói: "Tôi là người Sơn Đông đây, có thể không hiểu đồ ăn Sơn Đông sao? Phó quan nhà tôi đi đường xa, dạ dày rất yếu, hiện tại không thể ăn món mặn có vị nặng được."
Tuyên Hoài Phong đã nhấp gần xong tách trà nóng, nghe Bạch Tuyết Lam không bàn chính sự với Lam Râu Xồm mà lại đi nói nhăng nói cuội với đầy tớ trai tiệm cơm, y thầm nghĩ chắc hẳn tên này lại đang tính toán gì đó, không muốn mình dính vào, cho nên đành phải ngăn chặn nhắc đến đề tài đó trước mặt mình.
Bởi đầy tớ trai nhắc đến đồ ăn Sơn Đông, y nhớ tới lúc trước, khi Bạch Tuyết Lam nhắc tới đồ ăn Sơn Đông thì trên mặt tỏ vẻ nhung nhớ. Hôm nay không thể để hắn vì dạ dày của mình mà bỏ lỡ hương vị quê nhà, y lập tức chen lời, hỏi đầy tớ trai: "Bếp trưởng của các cậu biết làm món thịt viên tứ hỉ không?"
Đầy tớ trai cười nói: "Ngài thật biết nói đùa, nếu ngay cả thịt viên tứ hỉ còn không biết thì còn dám nói biết nấu đồ ăn Sơn Đông sao?"
Bạch Tuyết Lam quả nhiên ân cần nói với Tuyên Hoài Phong: "Em muốn ăn thịt viên tứ hỉ sao? Có làm ngon đến đâu cũng không bằng trước kia được. Tiếc rằng đây không phải Bạch công quán, anh sẽ đích thân nấu một ít cho em nếm thử. Tối nay chúng ta thử trước khẩu vị của chỗ này đi."
Nói xong bèn dặn đầy tớ trai: "Tối nay tôi bao phòng ăn của các cậu, đừng để người không liên quan bước vào. Chúng tôi không thích bị quấy rầy lúc ăn cơm,."
Móc chiếc ví da trên người ra, rút một tờ tiền, không thèm nhìn mệnh giá đã đưa ngay cho đầy tớ trai.
Đầy tớ trai không ngờ đi vào phục vụ một chuyến lại nhận được khoản tiền típ nhiều đến kinh ngạc như thế, vẻ vui mừng khôn xiết như muốn tràn ra khắp gương mặt, lập tức vội vàng nói: "Tôi sẽ lập tức sắp xếp giúp ngài, đảm bảo không chút sơ sẩy."
Nhanh chóng thỉnh an một cái, hớn hở rời đi.
(Tư thế thỉnh an của đàn ông Mãn Thanh)
Tuyên Hoài Phong đứng lên duỗi người một cái, cũng đi về phía cửa phòng.
Bạch Tuyết Lam vội hỏi: "Đi đâu vậy?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Phải đợi một lúc nữa mới được ăn cơm, em ra ngoài đi dạo một lát cho bụng trống, lát nữa còn đổ thức ăn vào."
Bạch Tuyết Lam vui vẻ nói: "Nếu ngày nào em cũng tự giác được như vậy thì anh phải cảm ơn thần phật mất. Em đi đi, nhưng chỉ được đi dạo trong tiệm cơm thôi đấy, đừng đi ra ngoài."
Tuyên Hoài Phong buồn cười hỏi: "Tại sao không được ra ngoài? Có hổ ăn thịt người à?"
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Em bớt bướng bỉnh đi. Ở thủ đô em còn phải nghe lời anh, hiện tại đã ở trên địa bàn của anh rồi mà em còn định trả treo với anh sao?"
Tuyên Hoài Phong chỉ khẽ cười với hắn một tiếng, xoay chốt cửa đi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!