Chương 45: (Vô Đề)

Chẳng biết có phải do hiệu quả của hai ly rượu hổ tiên thần kỳ kia hay không, mà tinh lực lần này của Bạch Tuyết Lam dài hơn so với bình thường.

Nguyên một buổi chiều, hai người đều làm tổ trong xe ngựa làm chuyện hoang đường.

Tới hoàng hôn, đội ngũ dừng lại hạ trại, Bạch Tuyết Lam mới đi ra khỏi chiếc xe ngựa được che kín mít, trên mặt mang ý cười không cách nào che giấu nổi, sai người nhóm lửa, nấu nước nóng, đích thân bưng một chậu nước nóng vào trong xe ngựa.

Lại qua hơn canh giờ, sắc trời hoàn toàn tối đen, Tuyên Hoài Phong mới chậm rãi ra khỏi xe ngựa. Còn việc ăn uống đương nhiên có người dưới chuẩn bị, cẩn thận bưng tới.

(Nửa canh giờ = 1 tiếng)

Trận tuyết nhỏ rơi hồi chiều đã ngừng, mặt đất đọng một lớp tuyết trắng phản chiếu vầng sáng dịu dàng của mặt trăng trên trời, tạo nên cảnh đẹp mông lung mờ ảo.

Lúc trời còn sáng, Tuyên Hoài Phong bị lăn qua lộn lại quá dữ dội, ngay cả mắng người còn ngại phí sức, y chẳng thèm ăn là mấy, uống nửa bát canh thịt dê nóng bèn ngồi bên cạnh đống lửa đang cháy hừng hực, ôm đầu gối nhìn trăng sáng trên bầu trời.

Sau khi được đánh chén no đủ, tâm trạng tên động vật ăn thịt Bạch Tuyết Lam đương nhiên rất tốt. Dù sao cũng phải chờ tâm tình hắn tốt mới có thể tìm được cơ hội khiến cho hắn tự hối lỗi. Hiện tại, thấy Tuyên Hoài Phong uể oải, hắn bèn hơi chột dạ, ghé sát bên cạnh, dịu dàng ân cần hỏi han, cứ luôn lo Tuyên Hoài Phong ăn ít, định căn dặn người dưới nấu chút thức ăn thanh đạm mà y yêu thích mang đến.

Thấy dáng vẻ định làm to chuyện của hắn, Tuyên Hoài Phong đành phải bỏ việc ngắm trăng, quay đầu lại, khẽ nói với hắn: "Yên tĩnh chút đi. Đang trên đường đấy, hoang sơn dã lĩnh, tuyết đầy đất, anh bắt bọn họ tìm thức ăn thanh đạm ở đâu ra? Anh ra mệnh lệnh khiến người ta khó xử như vậy, người ta lại tưởng là em đang cáu kỉnh nổi nóng, khó tránh sau này lại tính nợ lên đầu em đấy. Như vậy là muốn tốt cho em? Hay là muốn khiến cho em bị người ta ghét bỏ?"

Bạch Tuyết Lam không dám phái người đi nữa, đôi mắt nhìn Tuyên Hoài Phong chằm chằm, hỏi nhỏ: "Có phải em giận anh không?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Em lấy đâu ra sức giận anh? Giờ ngồi đây mà người ngợm vẫn cảm thấy tê dại đây này. Anh cứ để em yên tĩnh một mình trước đã, đừng có quấy rầy em là em đã vô cùng cảm kích rồi."

Bạch Tuyết Lam nói: "Không được, trước tiên em phải nói không giận anh đã."

Vừa nói vừa cầm tay Tuyên Hoài Phong, khép năm đầu ngón tay y lại, nắm trong lòng bàn tay mình rồi nhẹ nhàng xoa bóp, dáng vẻ như đang cầu xin.

Bởi Bạch Tuyết Lam ở trên xe ngựa quá tùy hứng, chỉ quan tâm phóng túng tiêu sạch thể lực của bản thân nên Tuyên Hoài Phong vốn hơi khó chịu.

Nhưng theo tính cách lương thiện của mình, y đúng là khó mà tranh cãi như những đôi đang yêu đương bình thường. Cố tình tỏ ra như gà chọi chuẩn bị chiến đấu như vậy chẳng qua là do bực bội, không muốn lên tiếng, để cho Bạch Tuyết Lam khúm núm năn nỉ đôi câu thì lòng dạ đã bất tri bất giác mềm nhũn, chỉ thở dài một tiếng, nhỏ giọng hỏi ngược lại: "Anh thực sự sợ em tức giận? Dù sao em vẫn không tin. Nếu sợ em tức giận, sao lúc đó không nghe lời em mà dừng lại, cứ liều mạng tiếp tục?

Em thấy trong lòng anh đã hiểu rất rõ rồi, anh muốn cứ hành động trước đã, xong xuôi rồi, tóm lại em cũng chẳng thể làm gì anh được…"

Vẻ mặt Bạch Tuyết Lam cực kỳ hổ thẹn, cúi đầu thật thấp.

Tuyên Hoài Phong thấy vậy thì không nỡ nói tiếp, đành dừng lại.

Hai người nhìn đống lửa hừng hực trước mắt, yên lặng giây lát.

Thấy Bạch Tuyết Lam không nói lời nào, y thầm nghĩ chắc hẳn do mình nặng lời, khiến tâm trạng hắn bực bội.

Cho rằng bản thân khiến người yêu bực bội, trong lòng Tuyên Hoài Phong cũng chẳng chịu nổi, tựa như mình làm chuyện gì có lỗi với người ta, y không khỏi thở dài khe khẽ, trái lại còn chủ động nắm lấy tay Bạch Tuyết Lam, thấp giọng hỏi: "Anh uống rượu kia vào sẽ không để lại di chứng gì chứ?"

Bạch Tuyết Lam chuyên tâm nghĩ biện pháp dỗ cho Tuyên Hoài Phong vui vẻ, đền bù chuyện hôm nay. Bởi vì suy nghĩ nên mới tỏ ra yên lặng. Ai ngờ chưa thốt ra chữ nào, Tuyên Hoài Phong đã dần mềm lòng, lại cầm tay hắn, lời nói còn như mang tình ý, đúng là chưa kịp ra quân đã vớt được một trận toàn thắng.

Trong lòng hắn sướng không kiềm được, song vẫn biết tuyệt không thể để cảm giác phấn khởi tột cùng đó thể hiện ra mặt, tiếp tục duy trì bộ dạng nhận lỗi, gật đầu một cái. "Sau này anh thà uống rượu độc chứ không uống rượu hổ tiên gì đó nữa. Đều tại cái thứ hại người đó khiến đầu óc anh không được tỉnh táo."

Tuyên Hoài Phong mỉm cười nói: "Anh chỉ biết hùa theo thôi. Chuyện tốt bản thân mình làm ra lại đổ hết cho rượu. Thương thay cho vò rượu người ta không có miệng, không cách nào cãi lại anh."

Ánh lửa chiếu lên gương mặt điển trai, chiếu rõ chiếc má lúm đồng tiền nho nhỏ trên gò má y.

Bạch Tuyết Lam thấy người yêu cười, bầu không khí đã thoải mái hơn, hắn bèn đưa một cánh tay ôm eo Tuyên Hoài Phong từ phía sau, môi tiến đến bên tai y nói: "Còn muốn ăn thêm đồ gì nữa không? Canh thịt dê Lam Râu Xồm nấu không tồi, bảo anh ta múc mấy miếng thịt dê nấu nhừ đến cho em nhé?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Em thực sự không muốn ăn. Em chỉ muốn ngủ thôi."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Được rồi, anh cùng em trở về xe ngủ."

Tuyên Hoài Phong tức giận nói: "Xem đi, chưa tới một phút đã đâu đóng đấy. Vừa nãy anh thật lòng hối hận đó à? Cứ giả bộ đáng thương để dỗ dành người ta như thế là có tiền đồ lắm sao?"

Giọng điệu bó tay như vậy cũng là một kiểu ngọt ngào giữa những cặp tình nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!