Thấy Lam Râu Xồm tàn bạo như vậy, Tuyên Hoài Phong đang giật mình thì hắn đã quay mặt về phía y, chuyển thành nụ cười, giải thích: "Đều tại thằng ngu xuẩn này không có tí đầu óc gì. Đã sớm nhắc nhở hắn là Bạch Tướng Quân của quân trưởng tuyệt đối không thể ăn chung máng với ngựa khác, tối qua hắn còn buộc chung ngựa của Tuyên phó quan ngài với Bạch Tướng Quân một chỗ, nghe ngựa hí quá lớn tiếng nên qua kiểm tra, chân sau của nó đã bị Bạch Tướng Quân cắn chảy máu.
Con ngựa kia không thể cưỡi được nữa, hôm nay ngài dùng tạm con được đổi qua này đi."
Bấy giờ Tuyên Hoài Phong mới hiểu nguyên nhân, không khỏi quay đầu nhìn Bạch Tướng Quân bên cạnh.
Bạch Tướng Quân kia vóc dáng khỏe mạnh, hai mắt đen láy, cổ ngẩng cao, thần thái như luôn mang vẻ xem thường người người khác, đúng là rất giống người mà y quen.
Tuyên Hoài Phong cười nói: "Hóa ra bên trong con ngựa này cũng tồn tại thứ ngang ngược bá đạo như thế. Ăn cùng một máng là muốn cắn người ta bị thương, mày cũng hơi thô bạo rồi…"
Thật ra trong lòng y lại yêu thích con ngựa thần tuấn này, vừa nói vừa định vươn tay vuốt lên bờm ngựa xinh đẹp của nó.
Bạch Tướng Quân trời sinh tính tình hung ác, lại thêm trở thành thú cưỡi của Bạch Tuyết Lam nên bị nuông chiều thành hư, đột nhiên thấy người lạ dám đưa tay đến, nó quay đầu đi, âm thầm nhe răng.
Bạch Tuyết Lam thấy Tuyên Hoài Phong nói chuyện với kỵ binh, nói chuyện với Lam Râu Xồm, thậm chí còn nói chuyện với ngựa, riêng mình thì như không tồn tại, hết lần này đến lần khác cố ý không nói chuyện với mình, trong lòng liền tức giận. Hắn là chủ nhân con ngựa, thấy Bạch Tướng Quân bỗng nhiên cúi đầu, sao có thể không nhận ra súc sinh này muốn làm gì, hoảng sợ bước dài vọt lên, bụp một tiếng, đánh mạnh tay Tuyên Hoài Phong xuống, hét lên với y: "Ăn gan báo rồi sao!
Đây là thứ em có thể chạm vào à?"
Trong lúc vội vàng, tiếng gầm này đã dùng hết sức lực, gân xanh kéo đầy trên cổ.
Mảnh sân lớn nhất thời hoàn toàn yên tĩnh.
Trong lòng Bạch Tuyết Lam cũng thắt lại.
Nghe tiếng "bụp" giòn giã khi nãy đánh lên mu bàn tay Tuyên Hoài Phong, hắn đã biết đánh rất nặng, lại gầm một tiếng, phát giác trong sân tĩnh mịch, ai nấy đều nhìn trộm mình thì lập tức hiểu bản thân gào lên quá nóng nảy.
Trong lòng càng để ý càng không có sự ung dung thường ngày, thấy Tuyên Hoài Phong kinh ngạc nhìn mình, tâm trạng Bạch Tuyết Lam nhất thời rối loạn, song trên mặt vẫn bày vẻ tức giận.
Nếu là bình thường sẽ luôn có Tôn phó quan lanh lợi vội chạy ra giảng hòa cho hai người, thế nhưng Tôn phó quan bị thương nên đã sớm được sắp xếp ngồi vào buồng xe. Mười mấy chiếc xe ngựa kia bất tiện nên chưa từng được đậu trong viện, bởi thế hiện tại Tôn phó quan không ở bên cạnh.
Ảnh hưởng Bạch Tuyết Lam xây dựng lên rất sâu sắc, hắn đứng im ở đó, người khác nào dám nói chuyện.
Tuyên Hoài Phong quẫn bách đỏ bừng mặt, nhưng y thầm hiểu càng tiếp tục thế này càng khó coi, đành cố gắng nặn ra nụ cười nhạt. "Tổng trưởng nói đúng. Sau này tôi không chạm vào thú cưỡi của tổng trưởng là được."
Dứt lời, quay đầu lại nói với Lam Râu Xồm: "Tôi đành cưỡi con này vậy."
Phóng người lên ngựa.
Bạch Tuyết Lam vẫn cứ đứng như vậy, Tống Nhâm thử tiến lên hỏi dò: "Tổng trưởng, nên lên đường?"
Bạch Tuyết Lam như khôi phục tinh thần, quát một tiếng: "Lên đường."
Cưỡi Bạch Tướng Quân, dẫn mọi người xuất phát.
Lần này khác hẳn hôm qua, không đi cửa hông chặt hẹp mà là cửa chính. Hơn nữa, cái loại khí thế được các kỵ binh đeo mauser tiền hô hậu ủng đó đúng là đặc biệt uy nghiêm, đặc biệt khiến người ta sợ hãi.
Người của trang viên Khương gia đã sớm sợ vỡ mật, rụt đầu rụt cổ núp sau tường, mắt dòm Bạch thập tam thiếu gia tựa như Diêm Vương đi xa, bóng người cưỡi con ngựa cao lớn biến mất sâu trong rừng, lúc này mới vội vàng đóng cánh cổng đang rộng mở lại, khóc kêu trời gọi đất, khóc tang người chết.
Rời khỏi trang viên Khương gia, Bạch Tuyết Lam dẫn đội cận vệ doanh như hổ báo do chính tay mình huấn luyện, nhìn như uy phong lẫm lẫm, đạp tuyết mà đi, nhưng sự thực là trong lòng hoàn toàn khó chịu, tựa như ruột gan bị giày xéo, dọc đường đi thường dùng khóe mắt liếc trộm về phía Tuyên Hoài Phong, sợ y cưỡi ngựa rồi lặng lẽ rời xa mình.
Ngược lại, vẻ mặt Tuyên Hoài Phong rất bình tĩnh, luôn thúc ngựa đi bên phải Bạch Tuyết Lam. Nếu y tình cờ đi chậm một chút, cách Bạch Tuyết Lam bảy tám bước, hắn tất sẽ chậm lại, lề mề đến khi con ngựa của y bắt kịp mới tiếp tục đi.
Cứ dây dưa như vậy, tuy là người mạnh ngựa khỏe như mãnh hổ, nhưng hơn nửa buổi sáng lại chỉ đi được đoạn đường núi ngắn ngủi. Ông trời dường như cũng tức giận, buổi sáng còn lộ mặt, đến trưa đã từ từ kéo mây đen đầy trời, có vẻ sẽ rơi thêm một trận tuyết.
Lãnh Ninh Phương ngồi trong buồng xe bức bối, vén rèm lên thông khí, bị gió lạnh thổi trúng liền run lên một cái, bấy giờ mới biết thời tiết thay đổi.
Lại nhìn phía trước, Tuyên Hoài Phong đang cùng mọi người cưỡi ngựa đi đường.
Lãnh Ninh Phương vội vàng gọi Bạch Tuyết Lam: "Thập tam đệ, gió lạnh thấu xương như thế, sao em lại để Tuyên phó quan cưỡi ngựa? Tuyết sắp rơi rồi đấy, lên xe đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!