Chương 41: (Vô Đề)

Tuyên Hoài Phong trò chuyện cùng Tôn phó quan hồi lâu, lúc trở lại bên Bạch Tuyết Lam lại giả bộ chưa từng biết chuyện gì.

Bạch Tuyết Lam kêu y ngồi xuống tấm đệm cạnh mình, hỏi y: "Sao lại đi lâu như vậy, hai người tán gẫu cái gì thế?"

Tuyên Hoài Phong không giỏi nói dối trước mặt người ta, y rũ mắt suy nghĩ một hồi, đáp: "Tán gẫu nhiều lắm, cơ mà em không tiện tiết lộ cho anh."

Bạch Tuyết Lam kiềm lòng chẳng đặng, dùng hai ngón tay niết gò má nõn nà trắng trẻo của Tuyên Hoài Phong, nghiến răng nói: "Được lắm, em lại có bí mật riêng với người khác, còn không chịu tiết lộ cho anh nữa."

Tuyên Hoài Phong nói: "Đừng niết, đau lắm. Em hỏi anh, chúng ta phải nghỉ ngơi ở đây bao lâu?"

Bạch Tuyết Lam nhìn thử sắc trời, nói: "Dù sao cũng không vội, để cho bọn họ nghỉ ngơi nhiều một chút đi. Sao lại hỏi chyện này? Em có việc gì gấp à?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Không phải. Em nghĩ nếu anh không vội đi thì để em chợp mắt nghỉ ngơi một lúc."

Bạch Tuyết Lam nói: "Ừm, em ngủ một lúc đi. Không cần lên buồng xe đâu, trên đệm không lạnh, anh là lò sưởi lớn, em dựa lên anh là được."

Tuyên Hoài Phong nghiêng người nằm trên tấm đệm, dựa lên Bạch Tuyết Lam, nhắm mắt lại.

Bạch Tuyết Lam sợ Tuyên Hoài Phong trúng gió nên phủ thêm một chiếc áo khoác dày lên người y, song vẫn chưa an tâm, lại gọi người lật hành lý, tìm chiếc áo lông chồn của hắn ra đắp lên người y.

Thật ra Tuyên Hoài Phong không muốn nhắm mắt ngủ, thế nhưng y định giả bộ không biết gì trước mặt Bạch Tuyết Lam, xem xem Bạch Tuyết Lam định thể hiện uy phong như thế nào, lại sợ Bạch Tuyết Lam quá thông minh, nhanh chóng nhìn ra sơ hở của mình, cho nên mới mượn cớ nói nhắm mắt dưỡng sức, im lặng không nói chuyện đương nhiên sẽ khó tạo sơ hở.

Ai ngờ dựa lên người Bạch Tuyết Lam vô cùng ấm áp, bỗng nhiên thoải mái ngủ thật.

Chờ đến lúc mở mắt ra, y nhìn bầu trời qua những nhánh cây khô ngang dọc trên đỉnh đầu đã trở thành màu tro u ám.

Vậy mà đã đến hoàng hôn.

Trùng hợp thay, lúc này lại có âm thanh vui mừng loáng thoáng truyền tới.

Tuyên Hoài Phong vuốt mắt ngồi dậy bên cạnh Bạch Tuyết Lam, mơ hồ lắng nghe, một lát sau mới giật mình: "Đây là nhạc hỉ. Trang viên Khương gia đang làm đám cưới?"

Bạch Tuyết Lam nhìn về hướng trang viên Khương gia, tỏ vẻ thú vị cười một tiếng, nói: "Bây giờ tấu nhạc hỉ, một lát nữa sẽ đến lượt pháo."

Tiếng nói vừa dứt, phía bên kia đột nhiên nổ một tiếng, một vầng sáng bùng lên trên bầu trời xám xịt.

Tiếng vang kia kinh thiên động địa, ánh sáng đó rực rỡ vô cùng, cho dù cách một khoảng như vậy cũng khiến người ta kinh hoàng, càng khỏi bàn đến bên trong trang viên Khương gia.

Nổ tanh bành, đương nhiên tuyệt đối không phải là pháo.

Trương Đại Thắng bị phái ra ngoài săn thịt rừng tựa hồ đã về lúc Tuyên Hoài Phong đang ngủ, hiện tại mặt đầy vẻ phấn chấn chạy tới, báo cáo Bạch Tuyết Lam: "Tổng trưởng, số thuốc nổ chúng ta để lại trang viên Khương gia quả nhiên đã làm sụp đổ một mảng tường ngoài rất lớn! Ngài nói đúng, mấy tên lính du thủ du thực tạm thời được mời đến kia ấy mà, chỉ cần cho tí tiền là ngay cả tổ tông cũng bán.

Nhận mấy miếng ngọc xịn kiếp này chưa từng thấy qua bao giờ, đừng nói là giúp chúng ta đốt thuốc nổ, cho dù bảo bọn họ lôi lão phu nhân ra đốt thành đèn trời, e là bọn họ cũng chịu đấy!"

Bạch Tuyết Lam cười lạnh nói: "Đốt đèn trời sao? Mụ già đó không xứng. Lam Râu Xồm."

Lam Râu Xồm sớm hưng phấn chờ đợi, lập tức nhảy qua đến phịch một cái, lớn tiếng kêu: "Có mặt!"

Bạch Tuyết Lam nói: "Đám rệp nhỏ nhoi này giết chết thì quá dễ dàng, bắt sống mới là có bản lĩnh."

Lam Râu Xồm ưỡn cao ngực, lớn tiếng nói: "Rõ! Bắt sống!"

Chào Bạch Tuyết Lam bằng quân lễ, xoay người nhảy lên lưng ngựa hét to một tiếng: "Các anh em! Theo tôi xông lên!"

Các kỵ binh đã chuẩn bị kỹ càng từ sớm.

Số tinh binh này được Bạch Tuyết Lam huấn luyện, ai nấy đều mang phong cách Bạch Tuyết Lam, trong xương cốt chính là hổ là sói, yêu mùi máu tanh, thích đánh nhau, vừa nhận được mệnh lệnh của cấp trên là tinh thần đều dâng lên, hô thét, lao ra khỏi rừng như mũi tên.

Vó ngựa tung trên tuyết hất lên một mảnh bụi tuyết mịt mù.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!