Chương 40: (Vô Đề)

Đội ngũ chậm rãi lên đường.

Tuyên Hoài Phong và Bạch Tuyết Lam mỗi người cưỡi một con ngựa, sóng vai dẫn đầu đội ngũ.

Lúc này, y dành ra chút thời gian rảnh rỗi quan sát cẩn thận những kỹ binh sau lưng, thấy bọn họ mặc quân trang chỉnh tề, trên chân đều xỏ những đôi bốt da cao bằng đầu gối, đầu đội mũ da viền lông, thắt lưng da màu đen bên hông thắt chặt, ai nấy đều trông tràn đầy tinh thần.

Hơn nữa bọn họ khác so với hộ binh như Tống Nhâm, không hề vác súng trường, mà hai bên hông đeo hai khẩu súng lục rất lớn, nhìn có vẻ rất nặng.

Bạch Tuyết Lam thấy y nhìn những kỵ binh này chăm chú bèn hỏi: "Nhìn gì vậy?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Trước kia em từng nghe nhắc đến đội vệ binh súng lục, mỗi thành viên đều dùng súng lục, lúc cận chiến rất kiêu dũng. Hình như là giống thế này nhỉ?"

Trong nụ cười của Bạch Tuyết Lam mang theo chút kiêu ngạo, hời hợt nói: "Chẳng phải là tiểu đoàn súng lục thôi à? Cơ mà, bọn họ là do ngày xưa anh vô cùng khổ cực dạy dỗ, cho nên anh tuyệt đối không keo kiệt chi tiền cho trang bị của bọn họ. Ngựa bọn họ cưỡi còn tốt hơn ngựa của đại đội trưởng, tiểu đội trưởng khác ngang hàng đấy. Súng lục bọn họ dùng, tiểu đoàn súng lục dưới tay các tư lệnh khác thực không thể so được đâu."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Sao không thể so sánh?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Chờ lát nữa nghỉ ngơi, anh bảo Râu Xồm cầm súng của anh ta đến cho em nhìn thử, em sẽ tự hiểu."

Rất nhanh, đội ngũ đi vào trong rừng, Bạch Tuyết Lam ra lệnh cho đội ngũ dừng lại nghỉ ngơi.

Tuyên Hoài Phong xuống ngựa, cùng Bạch Tuyết Lam ngồi xuống tấm đệm lớn mà các kỵ binh trải trên đất, ngẩng đầu nhìn sắc trời xuyên qua những cành cây khô kéo, khó hiểu hỏi: "Vẫn là ban ngày, đúng thời điểm tốt để lên đường mà, sao đột nhiên lại nghỉ ngơi?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Em là tên hay quan tâm người khác, sao lại không nghĩ đến việc chúng ta tỉnh ngủ rồi ăn sáng, ung dung rời khỏi trang viên Khương gia, nhưng đám Lam Râu Xồm lại phải chạy tới đây. Qua mười hai giờ rồi, chẳng lẽ không nên để bọn họ dừng lại ăn bữa cơm trưa, nghỉ ngơi một lúc?"

Tuyên Hoài Phong nghe vậy lập tức cảm thấy có lý, rất tán thành quyết định của Bạch Tuyết Lam.

Lúc này tất cả mọi người đã xuống ngựa, số ngựa chiến này đã trải quan huấn luyện, đương nhiên có sự thân thiết với người cưỡi mình, không cần phải buộc lại, nhìn động tác tay của chủ nhân bèn túm năm tụm ba ở kế cận, không hề chạy loạn.

Kỵ binh cũng rất yêu quý thú cưỡi của mình, nghỉ ngơi một chút, chưa để ý đến đồ ăn của mình đã cầm rơm cỏ ra trước, đút cho ngựa của mình.

Tuyên Hoài Phong thấy vậy cũng hỏi người ta lấy một phần rơm cỏ, đi đút cho con ngựa mình cưỡi. Thế nhưng con ngựa kia lại không ăn, quay đầu đi ăn rơm cỏ trong tay kỵ binh khác.

Bạch Tuyết Lam vừa đút cho Bạch tướng quân của hắn vừa cười nói: "Nhất định con ngựa này thường ngày được hắn chăm sóc chiều chuộng, cho nên nó nghĩ chỉ có cỏ trên tay hắn mới ngon. Kiểu quan hệ nuôi và được nuôi này quả rất hay, quen được ai đút thì chỉ nghĩ đến người đó."

Tuyên Hoài Phong hiểu lời trêu trọc ấy, chỉ trừng mắt với Bạch Tuyết Lam một cái rồi quay trở về chỗ ngồi.

Bạch Tuyết Lam đút hết cỏ trên tay bèn không quan tâm đến Bạch tướng quân không muốn xa chủ, mè nheo dùng đầu cọ lên tay mình, yêu cầu ăn thêm một ít, hắn lập tức xoay người quay về ngồi bên cạnh Tuyên Hoài Phong.

Lúc này, Lam Râu Xồm cầm một ít thức ăn tới, đặt trên đệm mời bọn họ dùng.

Bạch Tuyết Lam lật thử, bên trong có một chiếc bình nhỏ dẹp bằng kim loại chứa rượu mạnh, còn lại là chút thịt khô, các loại đậu phộng, hắn bèn nói: "Dạ dày của Tuyên phó quan không được tốt, không nên để cậu ấy ăn những thứ cứng rắn như thế này."

Liền cho người gọi Trương Đại Thắng tới, ra lệnh: "Lần trước cậu vô tình bắn được hươu, làm hỏng thú vui thưởng tuyết của tôi, tôi vẫn chưa phạt cậu đấy. Giờ tôi phạt cậu đi làm chút thịt rừng tươi sốt cho Tuyên phó quan."

Trương Đại Thắng cười hì hì nói: "Tổng trưởng, ngài thế này đâu gọi là phạt, rõ ràng công việc tốt mà. Tôi rất sẵn lòng săn thịt rừng cho Tuyên phó quan. Ngài chờ coi, chắc chắn tôi sẽ săn được vài thứ tốt về biếu."

Cúi chào một cái, xoay người rời đi.

Bạch Tuyết Lam gọi với một câu sau lưng hắn: "Không được nổ súng. Nổ súng một cái là chấn động hết cả rừng, lại quấy rầy tôi tán gẫu với Tuyên phó quan của cậu."

Trương Đại Thắng đáp "biết rồi" một tiếng liền đi tìm thịt rừng.

Tuyên Hoài Phong cau mày nói: "Ngừng lại nghỉ ngơi chỉ là chuyện nhỏ, cần gì phải phí sức như thế."

Bạch Tuyết Lam nói: "Dù sao vẫn phải nghỉ ngơi ở đây, cũng chỉ bắt hắn phí chút sức thôi, đã là gì đâu. Em cứ ngồi đó chờ ăn món ngon đi."

Trời rét đậm, hắn sợ dạ dày Tuyên Hoài Phong không chịu được thịt khô và đậu phộng, không cho phép y ăn. Nhưng bản thân hắn lại ăn món đó, ngồi trên tấm đệm vừa nhai thịt khô lẫn đậu phộng, vừa hỏi chút tình hình sau khi hắn rời khỏi.

Nói vài câu, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, nói với Lam Râu Xồm: "Anh đưa súng của anh cho Tuyên phó quan nhìn thử xem."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!