Chương 4: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, trời đột nhiên trở lạnh. Tuyên Hoài Phong bị Bạch Tuyết Lam lôi từ trong chăn ra, y vẫn mơ mơ màng màng dụi mắt.

Ngồi bên mép giường ngây người một lúc, thấy quần áo xuất hành đã được lấy ra, đặt chỉnh tề trên tay mình; Bạch Tuyết Lam còn sớm sai đầy tớ trai lau đôi giày da đen bóng loáng đem tới, nên Tuyên Hoài Phong cũng chẳng thể tiếp tục bất động nữa, đành phải xuống giường, đi vào phòng tắm rửa mặt.

Lúc ra khỏi cửa thì thình lình bị Bạch Tuyết Lam ôm lấy, hôn một cái, trêu ghẹo: "Rốt cuộc cháu dâu xấu xí cũng ra mắt người lớn trong nhà rồi, đúng không nhỉ?"

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Em là cháu dâu xấu xí đấy hả?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Đẹp trai lắm. Ai dám bảo em không tốt một tiếng, anh sẽ xé xác hắn ra đem chấm tương ăn sạch."

Tuyên Hoài Phong đưa tay đẩy mặt hắn ra: "Xin lỗi nhé, sự trung thực của anh đã rớt mất rồi. Tối hôm qua ai bảo tắm xong sẽ đi ngủ luôn? Sao mà chỉ chớp mắt mà anh đã ở trong bồn tắm…"

Lời còn chưa dứt, bản thân ngược lại còn đỏ mặt trước, cầm quần áo đã chuẩn bị sẵn trên giường, mặc từng món vào.

Tối qua Bạch Tuyết Lam nuốt lời nên đại khái cũng hơi chột dạ, hắn không hề tranh cãi mà ngậm cười đứng bên cạnh đưa quần dâng áo cho Tuyên Hoài Phong. Chờ Tuyên Hoài Phong mặc chiếc áo khoác lông cừu xong, hắn lại mang một chiếc khăn quàng trắng tới, tự tay quấn lên cho người yêu.

Hai người cùng ăn sáng, ra đến cửa thì Tống Nhâm đã chờ bên cạnh chiếc Lincoln từ lâu.

Vừa thấy bọn họ liền tiến lên đón: "Tính ra, nếu một lúc nữa vẫn chưa thấy người ra, tôi sẽ phải vào trong mời ra đấy."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Còn cách Sơn Đông mấy ngàn dặm mà anh đã sốt ruột như kiến bò chảo nóng thế này rồi à? Muốn gặp vợ con cũng đâu cần nôn nóng thế."

Tông Nhâm ngượng ngùng cười hì hì: "Tôi thế này là sợ lỡ tàu ấy mà. Tổng trưởng, mời lên xe."

Mở cửa xe.

Lên xe rồi Tuyên Hoài Phong mới cảm thấy lạ, hỏi Bạch Tuyết Lam: "Sao không thấy hành lý đâu vậy?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Anh đã dặn Tôn phó quan dẫn mấy người đưa hành lý đến ga tàu trước rồi. Chẳng lẽ lại chờ đến bây giờ mới đưa ra sao?"

Ga tàu ở thủ đô chưa bao giờ yên tĩnh cả, dù sớm hay muộn đều là cảnh người chen chúc người, tựa hồ mọi hành khách trên thế gian đều vội vội vàng vàng muốn xuất phát lên đường. Đứng từ xa nhìn tới cửa ga sẽ thấy toàn đầu người đếm mãi không hết. Nào là đám học sinh trẻ tuổi xách giỏ mây, các cặp vợ chồng mặc đồ tây hợp mốt, các vị phụ huynh bế con dắt cháu. Họ ở khắp nơi, lướt qua sát cạnh nhau, chẳng ai để ý đến ai.

Một số người thì không biết vì lý do gì mà không có chỗ nào để đi, họ nhặt báo cũ trải dưới đất, chất hành lý lên trên rồi tựa vào đó, mặc mọi người chung quanh rồi ngủ ngon lành, rất có tư thế: "Ai ai cũng tỉnh, chỉ mình ta mơ màng".

Chung quanh còn nhiều người lao động, trời rất lạnh mà chỉ mặc một chiếc áo may ô rách rưới, tay cầm sợi dây cùng đòn gánh, luôn sẵn sàng tìm mối làm ăn. Xe Lincoln vừa đỗ trước cửa ga tàu thì một đám người nhao nhao xông tới, tranh nhau hò hét: "Tiên sinh, tiên sinh, để tôi xách hành lý cho ngài, một mao tiền hai rương lớn! Sẽ đưa đến tận cửa khoang xe cho ngài!"

Đám hộ binh nào cho bọn họ lại gần hai người Tuyên Bạch, tất cả đã hình thành một vòng vây quanh xe hơi, ai dám đến gần một chút sẽ hung hãn đẩy một cái: "Xa ra một chút! Đụng trúng tổng trưởng nhà chúng tao thì sẽ nhốt đám mày vào ngục mẹ nó hết!"

(Nguyên văn là lồng chim. Câu này là câu nói tục nhé cả nhà)

Trừ những người khuân vác ở gần thì ngay cả những người đi lướt qua xe cũng đều bị bọn họ đẩy cho lảo đảo.

Tuyên Hoài Phong vừa xuống xe, thấy hộ binh ngang ngược như vậy, y vừa định lên tiếng thì Tống Nhâm đã cướp lời mắng trước: "Cái đám khốn nạn mất dạy này, đã bảo bao nhiêu lần rồi, Tuyên phó quan là người nhã nhặn lịch sự. Có ngài ấy ở đây thì lịch sự chút cho tôi!"

Tuyên Hoài Phong nghe mấy chữ "có ngài ấy ở đây" thật xuất sắc đáng khen, nhưng lại không tiện nói gì, chỉ có thể khẽ cười khổ với Bạch Tuyết Lam.

Đám hộ binh bị mắng thì quả nhiên bớt bớt lại, không xô đẩy mắng mỏ người đi đường nữa, cầm súng trường bảo vệ, mở một con đường giữa quần chúng vây quanh cho Tuyên Bạch.

Bước qua cánh cổng sắt lớn của ga tàu, đi tiếp vào trong là một đại sảnh rộng rãi để chờ xe. Ở đây cũng đầy ắp người. Sau khi Bạch tổng lý lên nắm quyền đã từng trích một khoản tiền trong ngân sách để tu sửa các công trình công cộng ở thủ đô, tuy bị đám quan viên nuốt hơn phân nửa, song vẫn còn một chút được dùng đúng mục đích. Cho nên, đại sảnh này được trang hoàng khá sạch đẹp, hai bên đặt nhiều ghế gỗ, hành khách mệt mỏi có thể ngồi xuống nghỉ ngơi, hơn nữa còn có thể uống một ly nước miễn phí.

Bằng vào thân phận, tất nhiên Bạch Tuyết Lam không cần chờ ở đây, đoàn người băng qua đại sảnh, đi thẳng vào sân ga.

Tuyên Hoài Phong vừa đi vừa xuyên qua khe hở giữa các hộ binh mà nhìn ra bên ngoài, thấy sân ga ở tuyến đường sắt này vắng vẻ, sân ga tuyến đường sắt bên cạnh thì có một hàng tàu hỏa đang đỗ lại, rất nhiều người xách hành lý vội vàng chạy về phía bên kia, y đoán có lẽ hôm nay bọn họ cũng sẽ lên chuyến xe đó.

Ánh mắt y lơ đãng nhìn về phía cách đó không xa rồi chợt sửng sốt.

Trong đám người đó có hai người ăn mặc kiểu nhân viên các tiệm buôn đồ tây đang cật lực xách hành lý, phía sau bọn họ là một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục, hai tay trống trơn, nom bộ dạng có vẻ vừa xuống khỏi tàu hỏa. Gương mặt người đàn ông nọ tuấn tú, thế nhưng lại như vừa trải qua một phen dày vò, sắc mặt phủ một tầng tiêu điều.

Người đó không phải Lâm Kỳ Tuấn thì còn là ai vào đây nữa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!