Chương 39: (Vô Đề)

Phong ba nổi lên dọc đường không nằm trong dự tính của Bạch Tuyết Lam. Hôm nay phải dời khỏi trang viên Khương gia, những thuộc hạ của Bạch Tuyết Lam, người thì đỡ thương binh, người thì khiêng cáng, người thì mang hành lý. Trừ Bạch Tuyết Lam cùng Tuyên Hoài Phong, không một ai có thể trống không hai tay. Từ đó xem ra nhân lực thực sự quá thiếu thốn, quẫn bách.

Đi ra khỏi tiểu viện, tiến tới phía cửa của trang viên Khương gia.

Thủ lĩnh từ đã đích thân báo cáo với Khương lão phu nhân, hiện đang chờ ở đây, tiến lên đón: "Lão phu nhân trăm ngàn lần áy náy, muốn tôi thay mặt nói câu xin lỗi với Bạch thập tam thiếu gia và Tuyên phó quan. Nếu Bạch thập tam thiếu gia chịu lưu lại uống một ly rượu mừng, dĩ nhiên là không còn gì bằng. Nếu thực sự muốn rời đi thì cũng không dám ép ở lại.

Tuy hôm nay có chút không vui, nhưng sau này vẫn mong Bạch thập tam thiếu gia đến làm khách."

Bạch Tuyết Lam có phần nghiền ngẫm cười nói: "Lời này của lão phu nhân có chút thú vị đấy. Nếu bà ta mong mỏi thì tốt. Anh chuyển lời thay tôi, Bạch Tuyết Lam nhất định lại tới thăm."

Thủ lĩnh Từ không phải người chưa trải sự đời, biết lời này của Bạch Tuyết Lam chẳng phải ý thân thiện gì.

Nhưng hành động phía mình không hề có lý, cho nên hắn đành kiềm chế, cố gắng dùng gương mặt vui vẻ nói với Bạch Tuyết Lam: "Ở đây có chuẩn bị mấy chiếc xe la, là trang viên Khương gia biếu Bạch thập tam thiếu gia. Không công dụng gì lớn, nhưng vẫn đủ để ngài vận chuyển hành lý và người bị thương."

Đối với kiểu đạo đức giả thế này, Bạch Tuyết Lam không thèm nhận, nói một tiếng "Không cần", từ chối.

Ngay sau đó, yêu cầu thủ lĩnh Từ mở cửa cho qua.

Trên mặt thủ lĩnh Từ lộ chút áy náy khó xử, trù trừ giây phút, nói: "Lão phu nhân nói cửa chính hôm nay khó mở. Bạch thập tam thiếu gia nếu muốn đi, chúng tôi chỉ có thể mở cửa phụ rồi tiễn một đoạn."

Tống Nhâm nghe đến cơ hồ nổ gân xanh, cắn răng nói: "Được lắm! Thế này là coi bọn tôi là kẻ gian! Sợ chúng tôi lừa người mở cửa, người bên ngoài liều chết xung phong chạy vào?"

Bạch Tuyết Lam khẽ quát Tống Nhâm một tiếng: "Gào cái gì? Người ta là nông phụ theo phụ đạo, lòng dạ hẹp hòi, cậu cũng muốn ngang bằng kiến thức với người ta à?"

Quay mặt sau nói với thủ lĩnh Từ: "Tôi biết các anh không phải chủ nơi này, lão phu nhân nhà các anh nói mở cửa nào thì cứ mở cửa đấy đi."

Gương mặt thủ lĩnh Từ xuất hiện vẻ khâm phục, thở dài nói: "Bạch thập tam thiếu gia, ngài đúng là người rộng lượng, có giáo dưỡng."

Lập tức gọi thủ hạ mở cửa.

Cửa của trang viên Khương gia chia làm cửa chính và cửa phụ, bình thường đón tiễn khách đương nhiên đều dùng cửa chính. Cửa phụ kia dùng cho người làm ra vào, hơn nữa trong trang viên vì sợ thổ phỉ tấn công, đột phá cửa phụ, từ cửa phụ vây công vào, cho nên cố ý sửa cửa rất hẹp, cơ hồ chỉ có thể để một người ra vào.

Mọi người nối tiếp nhau, đứng xếp hàng đi ra từ cửa phụ.

Bạch Tuyết Lam đi đầu, Tuyên Hoài Phong thứ hai. Hai người bọn họ còn đỡ, những người cầm hành lý, đỡ thương binh phía sau quả thực qua cửa rất khó khăn.

Chờ người cuối cùng đi qua, phía sau lập tức đóng rầm lại, tiếp theo truyền tới một ít tiếng vang, đại khái là người trong trang viên đã dùng then cửa vô cùng bền chắc chốt lại.

Tống Nhâm quay đầu, hung hãn nhổ toẹt một cái về phía đó: "Sói mắt trắng, đúng là làm người ta mở mang tầm mắt!"

(Sói mắt trắng: Đồ vô ơn, lấy oán trả ơn.)

Người ngựa mà Lam Râu Xồm đưa tới một mực chờ ở cửa chính, không ngờ đám người Bạch Tuyết Lam lại chui ra từ cửa phụ. Nhận được tin tức, đội ngũ lập tức di chuyển về phía đó của trang viên.

Lần này, động tĩnh không nhỏ, một trận tiếng vó ngựa vang rền, bóng đen tựa như một trận cuồng phong cuốn tới.

Tuyên Hoài Phong hoàn toàn không phòng bị, lấy làm kinh hãi.

Mắt thấy đội ngũ mang theo tiếng gió xông thẳng đến trước mặt, lại nghe một sĩ quan quát to một tiếng như rồng ngâm, hàng ngũ kỵ sĩ phía trước động tác chỉnh tề, siết chặt khiến tuấn mã hí dài, vó trước giơ cao giữa không trung, tựa như một giây tiếp theo sẽ đạp lên người.

Nhưng không ngờ đột nhiên ngưng thế tiến lại không khiến người phía trước tổn thương chút nào.

Mùi vị thiết huyết ấy mang khí thế lẫm liệt khiến người ta khiếp sợ.

Bạch Tuyết Lam ha ha cất tiếng cười lớn, quay đầu nói với Tuyên Hoài Phong: "Cái trò hù dọa người ta này là năm đó anh dạy bảo đấy, nhọc tên Râu Xồm này giữ gìn không tệ."

Sĩ quan khi nãy hét lớn phát lệnh đã lanh lẹ tung người xuống ngựa, đến bên cạnh Bạch Tuyết Lam, gót đôi bốt chạm nhau bụi tung đất, chào theo kiểu quân nhân, giọng vang dội: "Quân trưởng!"

Tuyên Hoài Phong kinh ngạc nhìn Bạch Tuyết Lam. "Anh còn là quân trưởng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!