Chương 38: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, hai người thức dậy, sau khi rửa mặt thì ăn điểm tâm, Tuyên Hoài Phong đánh tiếng với Bạch Tuyết Lam xong bèn tới chỗ Đới Vân kiểm tra tình trạng của Tôn phó quan.

Qua một buổi tối, nhờ Đới Vân hết lòng chăm sóc, Tôn phó quan đã tỉnh lại.

Thấy Tuyên Hoài Phong tới thăm, hắn vội cựa người ngồi dậy, im lặng, chỉ nhìn đăm đăm về phía y.

Tuyên Hoài Phong rất không đành lòng đối diện với đôi mắt đầy mong đợi đó, thở dài nói: "Cứu được cậu về là tổng trưởng đã tận lực rồi. Trong nhà anh ấy còn trưởng bối."

Tôn phó quan thoáng cái đã hiểu ẩn ý trong câu nói đó, biết rằng trừ tính mạng của mình, e rằng Bạch Tuyết Lam khó mà tiếp tục cứu người còn lại.

Ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt lập tức ảm đạm xuống, biến thành một loại tuyệt vọng cùng cực.

Tuyên Hoài Phong nhìn tình trạng này của hắn, hiện tại tuy trầm mặc, nhưng có lẽ chỉ một khắc sau thôi sẽ nổi lên bão lớn, y không khỏi lo lắng, ngồi xuống mép giường, dùng giọng điều khẩn thiết nói với hắn: "Nhìn người yêu chịu khổ như vậy, nỗi đau đớn của cậu… tôi coi như có thể hiểu được hai phần, cũng biết điều đó rất khó chịu. Nhưng tình hình hiện tại ép buộc, không thể không cúi đầu. Tôi mong cậu đừng oán hận tổng trưởng, cũng đừng oán hận bản thân, càng không nên có ý nghĩ gì quá kích động.

Chỉ cần người còn là còn hi vọng."

Tôn phó quan rũ mắt, trầm mặc hồi lâu.

Bởi hắn yên lặng nên trong phòng cũng một mảnh im ắng, không khí như bị ngưng kết lại, sinh ra áp lực nặng trĩu.

Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tuyên Hoài Phong lại chẳng có sự kích động như y tưởng, mà là một loại ngưng trọng đã trải qua giây phút suy tư. "Tuyên phó quan, cậu không phải đang sợ tôi kích động. Tôi có thể thẳng thắn nói với cậu, trong lòng tôi có một vài ý niệm, nó đã tồn tại rất nhiều giờ nhiều ngày rồi, chỉ là tôi không dám nói ra thôi. Người thân của tôi đều đã chết, tôi là một kẻ phiêu linh đơn độc một thân một mình.

Tôi tưởng rằng bằng vào thân phận của cô ấy, cô ấy sẽ không để ý đến tôi. Thế nhưng hôm qua tôi đổ máu gục xuống đất, tôi lại nghe được mấy câu nói của cô ấy. Chỉ bằng mấy câu nói đó, từ nay về sau, trong số mạng của tôi lại có thêm một người nữa gắn bó. Tôi không còn là cô hồn dã quỷ không nhà. Cho nên tôi phải tiếc rẻ cái mạng mình, tuyệt không thể kích động nữa."

Tuyên Hoài Phong không ngờ hắn lại nói ra những lời này, không nhịn được bèn cầm tay hắn, vui mừng nói: "Như vậy thì tốt. Cậu nghĩ như vậy là tôi an tâm."

Tôn phó quan đáp: "Yên tâm đi. Tôi cũng là người đã trải qua trắc trở. Trước kia gia đình tôi bị hủy hoại, tổng trưởng báo thù cho tôi, tôi liền theo tổng trưởng, phải trừng trị từng tên cầm thú đã dùng thuốc phiện gieo họa cho nhân dân đất nước. Hiện tại, tôi có cô ấy – người tôi yêu sâu đậm, hơn nữa cô ấy cũng yêu tôi như vậy, chúng tôi có thể chết vì nhau. Nhưng tại sao phải chết chứ? Tôi phải sống.

Cô ấy là người phụ nữ số khố, từng bị kẻ ác chà đạp; cô ấy gả cho người khác lại trở thành quả phụ, cô ấy lại phải tái giá với em chồng… Vậy thì sao? Dù cô ấy có gả cho một trăm người, tôi vẫn sẽ yêu cô ấy sâu đậm. Hiện tại tôi không có sức mạnh, nhưng vì cô ấy, một ngày nào đó tôi sẽ trở lên mạnh mẽ. Chỉ cần cô ấy còn sống, chỉ cần tôi còn sống, tôi chắc chắn sẽ trở lại đây đưa cô ấy đi."

Khi bọn họ nói chuyện không hề kiêng kị người ngoài.

Đới Vân chăm sóc Tôn phó quan một buổi tối vẫn đang đứng trong phòng.

Đối với câu chuyện tình yêu giữa Tôn phó quan và Lãnh Ninh Phương, cô hiểu mình là người ngoài, vốn định làm một người yên lặng dự thính, không cất tiếng nào, nhưng những lời này của Tôn phó quan quả thực khiến cô cảm động, không nhịn được bèn mở miệng nói: "Tôn phó quan, ngài nói Lãnh tiểu thư là người phụ nữ số khổ, tôi lại không thấy vậy. Có người đàn ông tình nghĩa như ngài yêu cô ấy, số mạng của cô ấy sẽ không khổ. Tương lai của hai người nhất định sẽ rực rỡ.

Chờ đến khi hai người trở thành cặp vợ chồng hạnh phúc, tôi rất muốn mời hai người tới trường của tôi, kể cho đám học sinh về câu chuyện của hai người. Mặc dù bọn chúng đều là đám trẻ con chưa hiểu sự đời, nhưng cũng nên tận mắt thấy được một ví dụ: Khổ nạn trong thế gian tuyệt đối không thể mài mòn chân tình!"

Cô là người phụ nữ thuộc thời đại mới, cực kỳ khinh bỉ thống hận hành động hãm hại phụ nữ của trang viên Khương gia nên càng đồng tình với Lãnh Ninh Phương, không muốn dùng danh xưng thiếu phu nhân của trang viên Khương gia đặt lên người Lãnh Ninh Phương nữa, cho nên trong lời nói đã sửa thành Lãnh tiểu thư.

Tôn phó quan nghiêm mặt nói: "Được, tôi đồng ý với cô. Tôi hôm qua nhờ ơn cô chăm sóc nhiều, tôi rất tình nguyện ghé qua trường của cô."

Tuyên Hoài Phong cười nói: "Đới tiểu thư không hổ là người làm giáo dục, đôi ba câu nói đều không rời khỏi nghề nghiệp được."

Y lại trấn an Tôn phó quan đôi câu.

Chẳng gì ngoài mong hắn dưỡng thương cho thật tốt, sau này lại nghĩ biện pháp cứu Lãnh Ninh Phương.

Sau đó mới rời đi.

Tuyên Hoài Phong trở về phòng, thấy vài hộ binh đang bê từng rương hành lý được chất thành đống trong góc tường ra ngoài.

Bạch Tuyết Lam ngồi bên bàn, bên cạnh bày một ly trà nóng và một đĩa đậu hồi hương rang, song hắn không ăn uống chút gì, chỉ dùng một tay chống quai hàm, dáng vẻ rất nhàm chán.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Sao lại dọn rương? Định lên đường sao?"

Bạch Tuyết Lam thấy y trở lại thì lập tức hết chán, gọi y đến ngồi xuống bên cạnh mình, thuận tay nhét vào miệng y một viên đậu hồi hương, trả lời: "Anh tính thời gian cũng nên đi rồi."

Tuyên Hoài Phong nói: "Kỳ lạ, hai hôm trước hỏi anh bao giờ đi, anh luôn bảo không gấp. Em tưởng là anh muốn tận lễ, chờ tang sự của anh rể anh xong xuôi rồi tính. Bây giờ nghe giọng điệu này của anh… sao còn phải tính toán? Chẳng lẽ anh cũng nổi thói mê tín, lên đường còn phải chọn ngày lành tháng tốt?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!