Bạch Tuyết Lam đưa Tuyên Hoài Phong, Tống Nhâm cùng bảy tám hộ binh đến viện của Lãnh Ninh Phương.
Lúc này trời đã tối, trang viên Khương Gia thắp đèn khắp nơi, bởi ngày mai phải làm hỉ sự nên những chiếc đèn lồng giấy màu trắng làm cho người chết đã bị tháo xuống, đổi thành đèn lồng vải màu đỏ.
Tuy nhiên, không biết phải chăng do có người vừa qua đời hay không mà dưới bóng đêm, những chiếc đèn lồng đỏ vốn nên ngập tràn hỉ khí lại như máu đọng lại, đỏ lòe u ám, càng làm cho người ta bồn chồn hơn so với những chiếc đèn lồng màu trắng.
Đoàn người Bạch Tuyết Lam vừa đến gần viện của Lãnh Ninh Phương đã nghe thấy tiếng khóc.
Tiếng khóc kia rất quen thuộc, vốn là âm thanh ban ngày đã được nghe.
Lãnh Ninh Phương kêu khóc: "Đừng đánh! Đừng đánh! Chi bằng để tôi chết luôn đi!"
Tuyên Hoài Phong cả kinh nói: "Ôi trời, không được rồi! E là Tôn phó quan thật sự bị bọn họ bắt được, hiện đang bị đánh đấy. Chúng ta mau qua đó đi."
Bạch Tuyết Lam mỉm cười nói: "Ăn chút đòn vì người mình yêu đã sao? Đổi lại là anh, anh cũng cam tâm tình nguyện bị đánh vì em."
Ngoài miệng nói vậy, nhưng bàn chân dẫu sao vẫn tăng tốc một chút.
Đi tới cửa viện, nơi đó đã sớm có một đống người chen lấn vây xem náo nhiệt, trong đó phần lớn là thân thích của Khương gia hôm nay ngồi ở bàn tiệc, lắc đầu than thở nói: "Làm bậy, làm bậy. Ai cũng bảo con dâu Khương gia rất quy củ, ai ngờ lại tằng tịu với đàn ông bên ngoài."
Lại có người chen miệng nói: "Ban ngày nghe cô ta khóc như vậy, tôi còn xót cho cô ta nữa. Hiện tại xem ra lão phu nhân để cho cô ta xung hỉ là đúng lắm."
Chợt thấy Bạch Tuyết Lam dẫn một đám người đi tới, mọi người trước cửa viện lập tức im bặt.
Bạch Tuyết Lam càng tiến lên trước, tất cả mọi người càng lùi về sau, loạt xoạt nhường ra một lối đi.
Khung cảnh im lặng sợ hãi thế này, lúc ban ngày, Tuyên Hoài Phong chỉ cho rằng họ là đám hương dân ngu muội, hơi sợ uy thế của Bạch gia, song sau khi nghe qua câu chuyện của Bạch Tuyết Lam, y lập tức hiểu rõ nguyên do trong đó.
Bạch Tuyết Lam nhìn thẳng, hoàn toàn không đếm xỉa đến đám người này, đi tuốt vào trong.
Trong cửa viện có chừng mười viên đinh cầm đuốc đứng bốn phía, chiếu cho sân viện sáng lập lòe. Lãnh Ninh Phương khóc lả người trên đất, hai cánh tay bị Ngô ma cùng một lão mụ tử khác nắm lấy.
(Viên đinh: chỉ những người đàn ông làm việc trong trang viên)
Tôn phó quan ngã dưới đất, mặt cắm xuống dưới, không thấy thần sắc. Mấy người đàn ông cường tráng trong thôn đang cầm gậy hung hăng đánh lên người hắn.
Khương lão phu nhân đứng dưới ánh lửa, bộ dạng rất uy nghiêm, cao giọng nói: "Cậu tới trang viên Khương gia chúng tôi đã vài lần. Trước kia cậu đại diện Bạch gia, lần nào tôi cũng coi cậu như khách, chiêu đãi rượu ngon thức ăn ngon. Thế nhưng đêm hôm cậu lại xông vào viện con cả đã khuất của tôi, muốn cướp con dâu tôi đi, vậy chẳng lẽ đây là ý của Bạch gia? Chuyện này tôi tuyệt đối không tin. Đứa con dâu này của tôi chuyển phòng cho em chồng nó là được Bạch lão gia đồng ý qua điện thoại.
Cậu làm như vậy là định đoạn hương khói của Khương gia chúng tôi, bôi xấu danh tiếng con dâu của tôi. Hiện tại tôi có giết cậu, Bạch lão gia cũng không thể nói tôi sai."
Tôn phó quan bị đánh khiến cả người bê bết máu, giùng giằng ngẩng đầu lên, trên mặt cũng dính máu. Dáng vẻ lịch sự khi xưa hoàn toàn biến mất, to giọng mắng Khương lão phu nhân: "Bà già kia, gả một người phụ nữ tốt cho thằng con ngu ngốc sắp chết của bà, bà làm chuyện mê muội lương tâm như thế mà không sợ bị thiên lôi đánh à? Làm như vậy là chà đạp người phụ nữ tôi yêu, cho dù tôi chết cũng nhất định quấn lấy Khương gia nhà các người, nhất định không buông tha.
Tôi có chết cũng sẽ đến Diêm La vương cáo trạng, đòi đứa con trai còn lại của bà đi theo chung! Thế nhưng bà đừng có chết, bà phải sống, phải sống mà làm một mụ già tuyệt hậu!"
Khương lão phu nhân lớn tuổi hơn người, kiêng kỵ nhất là những lời này, hiện tại, sắc mặt bà đại biến.
Ngô ma một tay nắm cánh tay Lãnh Ninh Phương cũng giận đến run lẩy bẩy, the the nói: "Nghe thử xem này! Cái gì gọi là người phụ nữ tôi yêu? Đúng là lời lẽ không biết xấu hổ, vậy mới đáng bị thiên lôi đánh!"
Những người đàn ông kia nghe cũng tức giận, những cây gậy giáng xuống người hắn càng nhiều hơn.
Lãnh Ninh Phương nhìn Tôn phó quan bị đánh không nhúc nhích, cô lại không thể thoát khỏi khống chế của lão mụ tử, không thể xông lên trước, chỉ biết khóc lớn: "Đừng đánh anh ấy! Các người đánh chết tôi đi! Anh ấy chết, tôi cũng không muốn sống nữa!"
Khương lão phu nhân hoàn toàn không khách khí với Tôn phó quan, vẫn nở nụ cười cứng nhắc với đứa con dâu ngày mai sẽ xung hỉ cho thằng con thứ hai, nói: "Con dâu, con đang hồ đồ mới nói ra những lời đáng sợ như thế. Con là người trong sạch, không nên để cho đàn ông bên ngoài quyến rũ, làm hỏng danh tiếng. Hắn là một kẻ gian, muốn vụng trộm cướp con đi."
Mái tóc Lãnh Ninh Phương xõa tung như người điên, thế nhưng cô chẳng đếm xỉa đến, quát lớn với mẹ chồng mình: "Không cần trộm cướp gì cả, tôi cam tâm tình nguyện muốn đi với anh ấy! Mệnh tôi không tốt, nếu tôi tốt số thì đã sớm trở thành vợ anh ấy, theo anh ấy trải qua cuộc sống này rồi! Bà mau đánh chết anh ấy đi, rồi đánh chết cả tôi nữa, để chúng tôi cùng nhau trải qua cuộc sống vợ chồng nơi địa phủ cũng được!"
Ngô ma há hốc mồm, lẩm bẩm nói: "Trời ơi, trời ơi! Bạch gia là gia tộc lớn, tiểu thư được nuôi dưỡng ra lại nói những lời vô liêm sỉ thế này đây! Đại thiếu gia đáng thương của tôi còn chưa có nhắm mắt đâu…"
Trừng mắt, oán hận nhìn Lãnh Ninh Phương, lại oán độc nhìn Tôn phó quan, nghiêm nghị hét: "Mau đánh! Mau giết hắn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!