Trở về phòng, tâm trạng Tuyên Hoài Phong rất nặng nề.
Y trưởng thành trong gia đình tư lệnh, tiếp đó tới Anh du học, sau khi về nước cũng ở thủ đô tràn ngập hơi thở tân thời, thứ lọt vào tai đều là những từ ngữ ngang hàng cởi mở. Cho dù thỉnh thoảng vẫn gặp di lão di thiếu nói chút từ ngữ cổ hủ chua ngoa, y cùng lắm chỉ cười một tiếng rồi mặc kệ.
(Di lão di thiếu: chỉ những người già hoặc trẻ vẫn trung thành với triều đại trước.)
Y thực sự không biết trên đời còn loại hủ tục đáng ghét thế này, coi một người con gái đang tuổi thanh xuân như cỏ rác, ép người ta "chuyển phòng".
mà đáng hận hơn là mọi người đều không cho rằng đó là hành động ác độc, ngược lại còn coi đó là chuyện tốt đẹp.
Tuyên Hoài Phong càng nghĩ càng khó chịu, đừng nói là đọc sách, cuối cùng đến ngồi còn chẳng yên, đi qua đi lại trong phòng, một lúc sau dừng bước đứng trước cửa sổ, nặng nề than thở.
Theo thói quen của Bạch Tuyết Lam, chuyện đầu tiên khi về phong sẽ phải thân mật với Tuyên Hoài Phong.
Nhưng hôm nay hạ táng người chết, hắn sợ truyền xui xẻo cho Tuyên Hoài Phong, cho nên vừa vào phòng lập tức gọi người đưa nước nóng cùng khăn lông tới, ra sau tấm bình phong thoải mái ngâm nước nóng, tắm rửa thay đồ từ đầu đến chân.
Bạch Tuyết Lam đi ra từ sau tấm bình phong, cầm khăn lông xoa mái tóc ướt, nhìn thấy Tuyên Hoài Phong đứng bên cửa sổ than thở bèn nói: "Còn nghĩ chuyện kia? Đừng nghĩ nữa. Anh đã bảo rồi, em cứ giữ cái tình yêu nước thương dân buồn chuyện thiên hạ như thế thì mỗi ngày phải than thở mất bao nhiêu bận cơ chứ."
Tuyên Hoài Phong quay đầu lại hỏi: "Chẳng lẽ anh không giận?"
Bạch Tuyết Lam cười nhạt: "Tức giận vô ích. Em nghĩ thử xem, nếu chuyện này rơi vào người anh, anh sẽ làm thế nào? Còn nếu rơi vào người em, em sẽ làm thế nào? Thế nhưng em thử nhìn bà chị kia của anh xem, trừ khóc ra thì chị ấy có chút dũng khí phản kháng nào không? Thời đại này không phải là đạo trường của Bồ Tát, chị ấy tự cho rằng làm một con cừu ngoan ngoãn sẽ khiến người ta tha cho mình. Thật ra ấy mà, thế giới này có hổ báo nào chịu tha cho cừu?
Chính chị ấy không kiên cường, người ngoài tức giận thay cũng uổng công."
Tuyên Hoài Phong lắc đầu nói: "Anh so sánh em với chị ấy đã là sai rồi."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Tại sao sai?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Chị ấy là phụ nữ, chúng ta là đàn ông. Nếu bàn về sự công bằng khi đấu tranh cho số mệnh thì phái nữ nhu nhược, sao so được với sự kiên cường của cánh đàn ông?"
Bạch Tuyết Lam cực kỳ không đồng ý, phản bác y: "Em nói nam nữ khác nhau, được, anh sẽ dùng người phụ nữ khác để so sánh. Nếu như bị bức bách phải gả cho một thằng ngốc sắp chết, thí dụ như vị khách nữ của chúng ta – Đới tiểu thư đi, cô ấy sẽ làm thế nào? Thí dụ như vị nữ tướng quân của Hàn gia – Hàn Vị Ương – cô ta sẽ làm thế nào? Âu Dương tiểu thư nhà hội trưởng hội thương nghiệp ở thủ đô, em cũng biết cô ấy rồi ấy, anh nghĩ cho dù là cô ấy cũng chưa đến nỗi ngay một câu "tôi không muốn" đều không thốt ra nổi."
Tuyên Hoài Phong im lặng.
Ở trong lòng mình, y chưa từng cho rằng Lãnh Ninh Phương mềm yếu.
Chẳng qua khi người ta đã bất hạnh cùng cực, người ta sẽ đánh mất cái hào sảng của bản thân trong ngôn ngữ phê bình của kẻ khác. Trong lòng y cũng không nỡ.
Bởi vậy y chẳng tranh cãi với Bạch Tuyết Lam, chỉ tới bên cạnh bàn, ngồi xuống.
Không khỏi nghĩ đến những lời nghẹn ngào hôm nay Tôn phó quan nói trong căn phòng gỗ kia. Giao tình giữa y và Lãnh Ninh Phương không sâu còn vô cùng đồng cảm với cô, vì bản thân không có cách giải cứu cô mà thất vọng, huống chi Tôn phó quan lại là người quen cũ của cô.
Giờ phút này, Tuyên Hoài Phong đã hiểu được vài phần cảm giác bất lực của Tôn phó quan.
Bạch Tuyết Lam kéo băng ghế đến cạnh Tuyên Hoài Phong, ngồi xuống kế bên, vươn tay ôm lấy y, hỏi: "Sao không nói gì vậy? Em giận anh không vì chị ấy mà diễn vỡ anh hùng cứu mỹ nhân à?"
Tuyên Hoài Phong nghĩ đến Bạch lão gia, thầm hiểu tuy nhìn bên ngoài thì Bạch Tuyết Lam lãnh đạm không để ý đến chị mình, song thật ra là ngại nghiêm lệnh của trưởng bối, khó hành động.
Nếu giận Bạch Tuyết Lam vì chuyện này thì đúng là oan cho hắn.
Tuyên Hoài Phong chỉ khẽ than thở, lắc đầu với hắn: "Em không giận anh."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Vậy em trưng vẻ mặt đau khổ này làm gì? Mau cười một cái cho anh xem nào."
Tuyên Hoài Phong nói: "Em biết anh muốn dỗ em cười. Nhưng mà ngại quá, hiện tại em không có tâm trạng nói cười gì cả, muốn cười cũng chỉ có thể cho anh nhìn một nụ cười cay đắng mà thôi."
Bạch Tuyết Lam không đùa y nữa, dịu dàng nhìn y nói: "Dậy sớm rồi bận bịu đến tận giờ làm anh mệt mỏi quá. Chúng ta nằm lên giường nói chuyện được không?"
Tuyên Hoài Phong hoài nghi nhìn hắn một lúc, nói: "Bây giờ em chỉ muốn yên lặng, anh đừng giở trò xấu. Nếu không em sẽ giận thật đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!