Chương 34: (Vô Đề)

Tuyên Hoài Phong đến nơi giam giữ thăm Tôn phó quan, khi trở về phòng thì nhà bếp đã đưa đồ ăn tới.

Tuyên Hoài Phong ăn điểm tâm, tiếp tục cầm sách lên đọc.

Mỗi lần y đọc sách đều rất dễ nhập tâm, đọc một cái là quên hết thời gian, mãi khi phòng bếp đưa cơm tới thì y mới biết đã đến buổi trưa.

Tuyên Hoài Phong hỏi người làm phụ trách việc đưa cơm của trang viên: "Mộ tổ Khương gia cách đây bao xa? Đội đưa tang đi ra ngoài mấy tiếng rồi, cậu có biết bao giờ họ mới trở về không?"

Người làm của trang viên nói: "Chắc sắp trở về rồi. Đưa tang chẳng phải chuyện may mắn gì. Theo tập tục thì sau khi chôn người chết còn phải về ăn một bữa ăn ngon, xua tất cả xui rủi đi cho mọi người. Phía nhà bếp đang xào nồi thức ăn lớn lắm, chẳng phải là đang chuẩn bị để họ trở về ăn cơm trưa sao? Thiếu phu nhân đang dẫn mấy người bày tiệc ở viện trước ạ."

Tuyên Hoài Phong lấy làm kỳ lạ, lập tức hỏi: "Sao ngày này mà thiếu phu nhân lại không tới mộ phần?"

Người làm của trang viên nói: "Thiếu phu nhân vốn muốn đi, nhưng lão phu nhân bảo cô ấy ở lại, cô ấy không thể cãi mẹ chồng nên phải ở nhà."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Tại sao lão phu nhân lại không để cô ấy đi đưa tang? Chuyện này không ổn, cô ấy là vợ người chết, tuyệt đối có tư cách đưa tang."

Người làm của trang viên nở nụ cười, để lộ hàm răng vàng khè, lắc đầu nói: "Chuyện này tôi chả rõ. Ngài cứ hỏi lão phu nhân ấy."

Dọn thức ăn xong bèn rời đi luôn.

Tuyên Hoài Phong suy nghĩ một lúc, đây chắc hẳn là phong tục tập quán đặc biệt của địa phương nên không cần truy cứu. Y ăn qua loa một bát cơm rồi thôi, tiếp tục đọc sách.

Lát sau, một hộ binh tới báo cáo: "Tuyên phó quan, đoàn đưa tang đã trở về."

Tuyên Hoài Phong đi tới bên cửa sổ, thấy bóng người mờ mờ ảo ảo trở về từ hướng cửa trang viên Khương gia, khoảng cách xa lại bị tường cản trở nên nhìn không rõ lắm. Nếu muốn tìm được Bạch Tuyết Lam trong đám người này lại càng khó hơn.

Dựa vào quan hệ giữa y và Bạch Tuyết Lam, cho dù y trở về bàn tiếp tục đọc sách chờ hắn trở về, hắn tất nhiên sẽ chẳng lấy làm lạ.

Chỉ là… Tính Tuyên Hoài Phong bẩm sinh đã luôn quan tâm người khác, nghĩ qua nghĩ lại, Bạch Tuyết Lam tham gia việc tang lễ thế này nhất định rất ngột ngạt. Y thấy mình vốn nên dành thời gian cho hắn, nhưng từ buổi sáng tới giờ vẫn chưa ở bên hắn được lúc nào.

Bây giờ hắn trở về, mình không thể không đích thân ra đón để hắn vui vẻ một chút, tạm thời chuộc tội chưa dành thời gian cho hắn.

Bởi vậy, y lập tức đặt sách xuống, ra ngoài, đi về phía viện trước.

Đến viện trước, quả nhiên thấy trên khoảnh đất trống rộng lớn đã được căng lều, bày chừng mười bàn tiệc. Đội ngũ đưa tang trở về đang nối đuôi không dứt để tìm chỗ ngồi. Bạch Tuyết Lam vốn không muốn ở lại đây dũng bữa, định tìm cơ hội trở về tìm Tuyên Hoài Phong, ai ngờ Tuyên Hoài Phong đã chủ động tìm đến. Y đến, Bạch Tuyết Lam vô cùng vui vẻ, cảm thấy bao ngột ngạt khổ cực cả buổi sáng đều không cánh mà bay, cười hỏi với Tuyên Hoài Phong: "Có phải em ngửi được mùi thịt kho thơm quá nên tới đây không?"

Tuyên Hoài Phong cũng cười, gật đầu nói: "Đương nhiên là tới vì thịt kho rồi, chẳng lẽ còn vì thứ gì khác nữa? Hồi nãy em mê mẩn đọc sách quá nên đói rồi cũng không để ý."

Bạch Tuyết Lam tin là thật, vội kéo Tuyên Hoài Phong ngồi xuống bàn tiệc.

Trong số những người đưa tang lần này có rất nhiều bà con xa, bạn bè lâu năm của Khương gia tới. Trong số những người đang ngồi có người khom lưng chống gậy, có người tóc hoa râm, có người mang theo con cháu, bởi vậy nên khó so sánh để xếp chỗ ngồi cho đúng vai vế, ai nấy đều chọn bừa một chỗ mà ngồi xuống.

Mọi người mệt mỏi cả buổi sáng, bụng đói, trời lại rét nên chỉ lo cầm chén đũa gắp những miếng thịt kho to đùng nóng hổi và đuôi trâu hầm, không chú trọng lễ nghĩa.

Bình thường Bạch Tuyết Lam cực kỳ xem nhẹ việc ăn uống, bởi một câu đói bụng của Tuyên Hoài Phong mà hiện tại chẳng để ý đến sự cao ngạo của Bạch thập tam thiếu gia nữa, đoạt vài miếng đồ ăn trên bàn tiệc với các ông bà già nông thôn, thả vào bát Tuyên Hoài Phong, giục y mau ăn.

Tuyên Hoài Phong ăn xong bữa trưa mới tới, thuận miệng nói đùa một chút lại lừa được Bạch Tuyết Lam. Nhìn đồ ăn đầy trong bát, y không đành nói thật với Bạch Tuyết Lam, đành phải miễn cưỡng ăn hai miếng.

Ai ngờ vừa ăn xong hai miếng, Bạch Tuyết Lam lại lanh tay lẹ mắt gắp hai miếng thịt kho ngập nước sốt đặt vào chiếc bát đã chất rất cao của y: "Trước giờ em thích ăn chay, không thích thịt nên anh đã thấy em thiếu dinh dưỡng rồi. Nhân lúc thích thịt thế này thì em nhất định phải ăn nhiều hơn một chút đấy."

Tuyên Hoài Phong nhìn miếng thịt ba chỉ đỏ đỏ hồng hồng, cười khổ nói: "Em thực sự ăn không vô nữa."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Lại lừa người rồi. Mới vừa rồi ai kêu đói? Anh đếm em mới ăn có hai miếng thôi, chẳng lẽ mới vậy đã no?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "No thật mà. Hồi nãy em ăn cơm trưa trong phòng rồi."

Bạch Tuyết Lam nói: "Lại nói dối. Đang yên đang lành, em ăn cơm trưa rồi sao còn lừa anh là em đói?"

Bị người ta phát hiện, Tuyên Hoài Phong hơi xấu hổ. Mi mắt hơi nâng lên liếc qua mặt Bạch Tuyết Lam, thế nhưng lại nhìn thấy miệng hắn nói nghiêm túc mà đáy mắt là cất chứa ý cười, hơn nữa trong ý cười đó lại cất giấu chút xấu xa giảo hoạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!